Chương 17
mắt Mộ Mai tuôn rơi như mưa, bởi vì Triệu Cẩm Thư đã gọi cô là Mộ Mai nhà chúng ta.
Có trời mới biết trong lòng Mộ Mai khát vọng sẽ có ngày được người ta gọi mình như vậy đến cỡ nào.
Mộ Mai nhà chúng ta, xưa nay mẹ Xuân không hề gọi cô như thế.
Sau ngày đó, Mộ Mai và Triệu Cẩm Thư bắt đầu trở nên thân thiết với nhaụ Tuổi mười sáu của cô cứ thế trôi qua trong một vài cơn phong ba nho nhỏ như vậy.
Vào năm Mộ Mai mười bảy tuổi, cô và Vưu Liên Thành dần trở nên gần gũi hơn qua từng ngày sớm tối chung đụng.
Trong cuộc diễu hành xe hoa mỗi năm một lần, một đứa bé người Do Thái đã ném chiếc bánh kem vào Vưu Liên Thành đang mặc đồ sĩ quan Đức.
Khi đó, phản ứng đầu tiên của Mộ Mai đang đứng bên cạnh Vưu Liên Thành là chắn trước người cậu, để chiếc bánh kem kia đập thẳng vào mặt cô.
Vưu Liên Thành nhanh chóng lôi cô xuống xe hoa, đứng ven đường cầm khăn giấy lau sạch kem dính trên mặt Mộ Mai, nhưng cậu không hề nói cảm ơn chỉ thốt ra một câu duy nhất "Xấu chết được".
Khoảng thời gian này Vưu Liên Thành dậy thì rất nhanh, đã cao gần bằng Mộ Mai rồi.
Ngày ấy, Vưu Liên Thành mặc đồ sĩ quan Đức đã thu hút rất nhiều ánh nhìn của đám thiếu nữ.
Cậu thiếu niên bé nhỏ được tạo hóa ưu ái đã trở thành chàng thiếu niên anh tuấn theo ý chỉ của thượng đế.
Nhiều năm sau, Mộ Mai vẫn còn nhớ như in câu "Xấu chết được" khe khẽ nhưng có thể lấn át cả tiếng xe hoa ầm ầm lúc đó của cậụ Bắt đầu từ dạo ấy, Mộ Mai và Vưu Liên Thành đã thân với nhau hơn một chút, tuy chỉ một chút thôi nhưng theo mẹ Xuân nói, nhiều cái một chút kết hợp lại với nhau sẽ tạo thành lỗ hổng to lớn, phá tan phòng tuyến vững chắc của Vưu Liên Thành.
Từ đó, thỉnh thoảng Vưu Liên Thành sẽ lấy mấy thứ dễ thương trong đống quà của bọn con gái tặng mình đưa cho Mộ Mai.
Rồi dần dần, Vưu Liên Thành chỉ thẳng vào núi quà và nói với cô rằng “Lâm Mộ Mai, cô thích gì thì cứ lấy đi.” Cũng vào năm ấy, lần đầu tiên Mộ Mai được gặp Vưu Lăng Vân, không phải qua tivi hay báo chí, mà là người thật ngoài đời.
Ông nho nhã như một nhà thơ, không ai có thể liên tưởng con người như ông với ông trùm dầu hỏa, châu báu, mỏ vàng hay mỏ thiết cả.
Ông thân thiện nói với Mộ Mai, “Thật vui vì cháu là một cô gái Trung Quốc, vợ ta rất thích con gái Trung Quốc đấy.” Mộ Mai thoáng nhớ lại vị phu nhân xinh đẹp trong chùa kia, người mà mẹ Xuân muốn cô khiến bà đau đến mức không thiết sống.
Buổi tối sinh nhật mười ba tuổi của Vưu Liên Thành, Mộ Mai đã trộm một chai rượu trong bữa tiệc sinh nhật, leo từ ban công phòng mình sang phòng Vưu Liên Thành khiến cậu sững sờ.
"Lâm Mộ Mai, cô điên rồi hả?" Vưu Liên Thành vẫn giữ cái vẻ cao ngạo trước mặt cô.
Mộ Mai đã lén uống một chút rượu trước đó, mượn hơi men, cô khẽ lắc chai rượu trong tay "Không phải Vưu thiếu gia cứ nhìn chằm chằm vào nó trong suốt buổi tiệc sinh nhật sao " Chai rượu này do một thương nhân Trung Quốc mang đến tham dự sinh nhật Vưu Liên Thành, nghe bảo đã ủ dưới đất rất nhiều năm.
Năm xưa, mỗi lần mấy lão Hoa kiều ngửi thấy hương rượu này nhất định sẽ vui mừng đến phát khóc.
"Cậu muốn uống