Chương 21
vào bể bơi.
Theo tiếng "ầm" đột ngột vang lên, đèn bỗng sáng rực, soi cả khu rõ như ban ngày.
Vưu Liên Thành đứng khoanh tay bên bờ, lạnh lùng nhìn bể nước màu xanh nước biển còn đẹp hơn cả Địa Trung Hải.
Công chúa của những bữa tiệc ngoi nửa người trong bể bơi, tựa như mỹ nhân ngư trồi lên mặt biển chơi đùa trong đêm khuya thanh vắng.
Mỹ nhân ngư chầm chậm bơi về phía Vưu Liên Thành, sáp người vào thành bể, ngẩng cao đầụ "Liên Thành, cậu không thích tôi à?" Elaine và Vưu Liên Thành là bạn học, ông nội cô bé là quan chức cấp cao trong giới chính trị Anh.
Elaine rất đẹp, tóc vàng mắt xanh, tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã cơ thể đã dậy thì duyên dáng.
Cô bé và Vưu Liên Thành thường được mọi người khen là một đôi trai tài gái sắc.
"Nếu bây giờ cậu không thích tôi thì cũng không sao, sau này chắc chắn cậu sẽ thích tôi thôi." Trước mắt bao nhiêu người, Elaine cất giọng lảnh lót mang theo sự tự tin đặc biệt của con gái phương Tây.
"Làm sao đây Elaine.
Lúc tám tuổi thì tôi đã có người mình thích rồi, tôi muốn người tôi thích sẽ là bạn đời của tôi, cô ấy đang ở Trung Quốc, chờ tôi đến cưới cô ấy đấy." Hôm đó, Mộ Mai mới biết được trong lòng Vưu Liên Thành đã có một cô bé mình muốn cưới từ hồi tám tuổi.
Cô bé ấy đến từ Trung Quốc, cười lên có má lúm đồng tiền sâu hút, Vưu Liên Thành luôn nói nụ cười của cô ấy đẹp nhất trên thế giới này.
Đúng vậy, Đông Tiểu Quỳ có nụ cười đẹp nhất thế giới.
Mãi sau, khi Mộ Mai gặp được cô gái Đông Tiểu Quỳ mười tám tuổi, mặt mũi thanh tú, không đẹp cho lắm nhưng nụ cười lại rực rỡ như đóa hoa quỳ.
Hai lúm đồng tiền sâu hun hút kia như thể chứa đựng tất cả hạnh phúc, ngọt ngào và mọi thứ tốt đẹp trên cõi đời.
Hồi tám tuổi Vưu Liên Thành gặp được Đông Tiểu Quỳ, khi đó cô ấy mới bảy tuổi.
Vào thời điểm Vưu Liên Thành trốn ra khỏi khu tị nạn của người Ấn Độ đã gặp được một người Trung Quốc tên là Đông Thanh, người đàn ông Trung Quốc đó đã cứu cậụ Lúc ấy, Vưu Liên Thành đã được ăn một món ngon nhất từ lúc sinh ra đến giờ, đó là món bánh tổ.
Chiếc bánh hình con thỏ đến từ bàn tay nho nhỏ của Đông Tiểu Quỳ, cô bé nói với giọng non nớt, “Anh đừng lo, em sẽ bảo vệ anh, nếu anh ngất xỉu cũng không phải sợ, em sẽ truyền máu cho anh.” Cô gái bé nhỏ ngây ngô an ủi vị hoàng tử gặp nạn, vừa hồn nhiên vừa chân thành.
Cứ thế Vưu Liên Thành vừa ăn bánh tổ vừa rơi giọt lệ đầu tiên trong đời mình.
Cho đến thời điểm đó, cậu đã bị giam dưới căn phòng hầm tối đen kia ba ngày hai đêm, Đông Tiểu Quỳ như đã mang đến cho cậu ánh rạng đông chói lóa.
Lúc chia tay, cô gái bé nhỏ bật thốt ra một câu hỏi kỳ lạ, “Liên Thành, Liên Thành, em đã cứu anh, sau này lớn lên anh có chịu cưới em không, nam nữ chính trong mấy bộ phim em xem đều như thế cả.” "Sau khi trưởng thành anh nhất định sẽ cưới em." Giờ phút ấy, Vưu Liên Thành đã hứa hẹn như vậy.
Cứ thế, hai đứa trẻ ngây thơ gieo kèo với nhau, cô bé ở Trung Quốc chờ cậu, chờ cậu lớn lên đến cưới mình.
Còn cậu ở Anh đợi cô, đợi cô lớn lên sẽ cưới cô về nhà.
Tất cả mọi người đều cho rằng lời hứa này chỉ như hai đứa