Chương 22
bé chơi đồ hàng mà thôi.
Nào ngờ họ trao đổi địa chỉ cho nhau, ban đầu là gọi điện thoại, viết thư, tiếp theo là email, rồi năm ngoái đã bắt đầu chuyển sang gọi video call rồi.
Nhưng thứ này đều do mẹ Chu trong dinh thự kể cho Mộ Mai biết.
Mẹ Chu giúp việc cho Vưu gia rất lâu, theo họ từ Hong Kong đến Anh; bà rất thân với Vưu Lăng Vân và Vưu Liên Thành cũng rất quan tâm đến bà.
Ngày đấy ở trong vườn hoa, mẹ Chu đã hơi lãng tai cứ lẩm bẩm.
"Liên Thành...
một lòng một dạ muốn cưới Tiểu Quỳ thật đấy.
Nó bảo Tiểu Quỳ khiến nó cảm thấy tâm hồn thư thái, mấy năm trước nó còn ngày đêm mong đợi Tiểu Quỳ mau đến mười tám tuổi.
Bởi vì khi Tiểu Quỳ mười tám tuổi sẽ đến đây tìm nó.
Mấy năm nay trưởng thành rồi cũng ngại không dám nói nữa.
Nhưng mẹ Chu đã chứng kiến quá trình trưởng thành của nó, thừa biết trong lòng nó rất nhớ Tiểu Quỳ.
Mấy hôm trước mẹ Chu còn thấy hình con bé trong ví của nó nữa, con bé mặc đồng phục học sinh, thanh khiết như đóa hoa lài vậy." Mẹ Chu có nguyên quán ở Triều Châu, người Triều Châu trời sinh đã thích hí khúc, giọng bà lúc nói những câu này rất truyền cảm, như thể đang đứng trên sân khấu kể lại câu chuyện lương duyên trời định xứng đôi vừa lứa vậy.
Mấy ngày sau, Mộ Mai thấy được ảnh của cô bé Tiểu Quỳ kia trong ví của Vưu Liên Thành.
Ảnh được đặt dưới ảnh gia đình của Vưu gia, chính giữa còn kẹp một lớp giấy tuyên thành thật mỏng, có thể nhìn ra được chủ nhân chiếc ví rất coi trọng tấm ảnh này.
Ảnh chụp cô gái mặc đồng phục học sinh đứng trên thảm cỏ xanh biêng biếc dưới tán cây đại thụ, trông cô nàng giống hệt một đóa hoa lài như mẹ Chu đã kể.
Mộ Mai từng thấy nụ cười rất trẻ con của Liên Thành, nó khờ khạo mang theo chút xấu hổ không giống như cậu thường ngày.
Bây giờ nhớ lại mỗi lần cậu cười như thế đều là vì cô bé trong tấm ảnh này cả.
Nhất là vào một buổi xế chiều, cậu cầm ví da đi trong hành lang không một bóng người, cười như một tên ngốc vậy.
Mộ Mai đón bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của mình trên vòng đu quay bên bờ sông Thames.
Hôm đó, cô lén trốn khỏi Vưu gia vì Triệu Cẩm Thư bảo có chuyện rất quan trọng nói cho cô biết, sau đó anh đứng bên bờ sông Thames, tươi cười rạng rỡ bưng bánh kem tặng cô.
Họ ngồi vào vòng đu quay, thời điểm lên cao nhất, trong ánh nắng hoàng hôn bên sông, hai người cùng thổi tắt nến.
Thật ra Mộ Mai không biết ngày sinh cụ thể của mình, đa số ngày sinh không được ghi tường tận trong cô nhi viện, có cũng như không có.
Vì thế mấy dì trong cô nhi viện thường sẽ chọn một ngày lễ trở thành sinh nhật của bọn nhóc.
Sinh nhật Mộ Mai vào mùng 2 tháng 2 âm lịch, là ngày Rồng Ngẩng Đầụ Lúc còn ở cô nhi viện, cô vẫn được ăn mừng ngày sinh nhật này, nhưng xuất ngoại đã lâu, không còn ai nhớ đến ngày lễ này nữa.
Ban đầu khi mới đến Anh, Mộ Mai từng mong ước được như mấy đứa bé khác, mặc quần áo thật đẹp, mở từng món quà mọi người tặng, sau đó thổi tắt nến trong tiếng ca vui vẻ.
Nhưng mà nguyện vọng này cực ít được thực hiện, thỉnh thoảng mẹ Xuân nhớ đến mới tổ chức cho cô một hai lần.
Còn đa số lúc bình thường mẹ Xuân luôn phiền muộn lẩm