Chương 25
bé xỉ vả vài câu bực tức đúng không.
Vì vậy, cô đừng cảm thấy uất ức vì bị phạt đứng bên ngoài hai mươi mấy giờ như vừa rồi." Một đứa bé ư?
Mộ Mai thầm cười khổ, một đứa bé có thể nói người ta đến nỗi không biết giấu mặt vào đâu, và tự thân cảm thấy thấp hèn trước mặt mười nghìn bảng Anh chỉ trong vài phút ngắn ngủi như thế sao?
Nói cách khác, chẳng qua Vưu Liên Thành chi mười nghìn bảng Anh một tháng để mua một bao cát xả giận cao cấp thôi.
Đáng lẽ ra cô còn phải thấy vinh hạnh, thấy cảm kích vì ít ra cô không biến thành gái bao, thậm chí còn kiếm được nhiều tiền hơn cả gái bao nữa kia.
"Tôi không ấm ức." Mộ Mai nhìn vào mắt Vưu Liên Thành, lúc Vưu thiếu gia hỏi chuyện rất ghét người khác né tránh ánh mắt của mình, cậu cảm thấy đây là biểu hiện không thành thật và chột dạ, "Hơn nữa, tôi cũng sẽ không cảm thấy ấm ức." Cậu gật đầu, vẫy tay với Mộ Mai.
Mộ Mai đi đến vài bước, khom người xuống.
Hai năm sống chung đủ để cô hiểu toàn bộ ý nghĩa ẩn sau mỗi cái dấu tay của cậụ Vưu Liên Thành giơ tay lên, đầu ngón tay mềm mại nhưng ẩn chứa chút lạnh lẽo nhẹ nhàng đặt xuống tóc Mộ Mai, rồi từ từ dời đến thái dương bên trái cô.
Cậu khẽ khàng hất tay ra, vài sợi tóc xõa lòa xòa trước mặt Mộ Mai, che đi tầm mắt cô.
Một tiếng vang khe khẽ truyền đến từ hồ nước nhân tạo, Mộ Mai chỉ biết trơ mắt nhìn món quà lễ thành nhân của mình rơi xuống hồ.
Sợ tóc rủ bên má được ngón tay cậu vén ra sau tai, giọng Vưu Liên Thành ôn hòa đến lạ, tựa như cậu đang thủ thỉ trò chuyện với con mèo Ba Tư của mình.
"Bây giờ thuận mắt hơn nhiều, chiếc kẹp khi nãy xấu chết được.
Trông cứ như con nhỏ nhà quê đến từ nông trường Scotland, hầu học của Vưu Liên Thành sao có thể là gái quê được.
Tốt rồi, đứng bên ngoài cả một đêm, bây giờ đói rồi phải không, cô có thể đi ăn cơm được rồi đấy.
Ăn cơm xong thì ngủ một giấc ngon lành đi, buổi chiều không cần theo tôi đến trường đâụ" Giọng điệu của Vưu Liên Thành điềm nhiên như đang ban ơn cho cô, như đang đối đãi với vật cưng của cậu vậy.
Mộ Mai gật đầu, ánh mắt thoáng liếc sang mặt hồ phẳng lặng không hề gợn sóng, cất bước rời khỏi đình.
Năm bước rồi mười bước, càng cách xa đình tay cô càng đau, xương ngón tay như muốn siết gãy.
Mộ Mai phát hiện mình ở bên cạnh Vưu Liên Thành hai năm rồi, nhìn cậu từ một thằng bé trai lột xác trở thành cậu thiếu niên, nhưng những thứ Mộ Mai cố ý học vì cậu lại chỉ vô dụng.
Trông cô khó coi lắm sao?
Mười tám tuổi, thông qua những ánh mắt hau háu của đám con trai khi nhìn mình, cô biết mình hẳn xinh đẹp, hơn nữa còn là kiểu càng nhìn càng đẹp kia.
Thậm chí trong đám bạn học của Vưu Liên Thành có vài người đã không còn gọi cô là tiểu thư Tess nữa, họ nịnh nọt cô, nói một vài lời khen ngợi cô.
Là do Vưu Liên Thành còn quá nhỏ sao?
Cậu có chỉ số thông minh cực cao, cộng thêm từ bé ba mẹ đã không ở bên cạnh khiến Vưu Liên Thành trở nên độc lập và có tư tưởng thành thục hơn bất cứ ai.
Đến nỗi khi Mộ Mai ở cùng với cậu, cô luôn quên mất rằng mình còn lớn hơn cậu bốn tuổi nữa kìa.
Trong mơ hồ, Mộ Mai nhớ