Chương 26
lại cô bé tên Đông Tiểu Quỳ trong ví da Vưu Liên Thành.
Như lời mẹ Chu đã nói, Vưu Liên Thành chỉ một lòng một dạ với Đông Tiểu Quỳ thôi.
Nghe bảo, khi một người yêu một người, mỗi suy nghĩ, mỗi ánh mắt của họ chỉ hướng về đối phương, dù người khác có đẹp cỡ nào đi nữa họ cũng không thấy được.
Mộ Mai ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, cười chua chát.
Mẹ Xuân đã dự liệu hết mọi trường hợp, nhưng không ngờ Vưu Liên Thành đã có mối tình đầu sớm như vậy.
Lời nói của Triệu Cẩm Thư hai mươi mấy giờ trước vẫn văng vẳng bên tai cô "Mộ Mai, nếu em cảm thấy nơi này không tốt, nơi này khiến em cô đơn vậy thì hãy đến Bắc Kinh với anh đi.
Bắc Kinh là thủ đô của quê hương chúng ta, đó là một thành phố phát triển nhộn nhịp.
Em đẹp thế này, chắc chắn mỗi ngày sẽ có rất nhiều cô bác muốn trò chuyện với em, mai mối em cho con cháu họ.
Mộ Mai, em đến nhà anh nhất định sẽ rất thích ba mẹ anh ngay, họ là người cha người mẹ tốt nhất thế gian này.
Anh có bốn bà chị, mấy bà ấy nói nhiều lắm, cứ ba ngày lại chành chọe một trận nhỏ, bốn ngày lại cãi nhau một trận lớn, sau đó đều trút giận lên đầu anh.
Nhưng mà mấy bà ấy sẽ đối xử tốt với em thôi, bởi vì họ mê trai xinh gái đẹp lắm.
Họ nhất định sẽ mang hết những thứ sáng tạo quái đản áp dụng lên người em cho xem.
Ví dụ như chị cả anh làm thiết kế thời trang, chắc chắn bà ấy sẽ ép em mặc đồ bà ấy thiết kế.
Chị hai anh là nhiếp ảnh gia, thể nào cũng bắt em tạo đủ dáng điệu kì quặc.
Trước mắt chị ba anh đang làm diễn viên kịch, nên không có uy hiếp gì cho em cả.
Về phần chị tư anh, mặc dù bây giờ bà ấy vẫn còn đi học, nhưng đầu óc nhiều ý tưởng quái đản lắm.
À đúng rồi, chị cả anh có con rồi, nghịch như quỷ vậy.
Anh nghe kể đợt vừa rồi cháu anh còn giành thức ăn với chó con nhà hàng xóm, làm mọi người cười đau ruột.
Mộ Mai, thế nào, nhà anh vui lắm phải không?
Đến lúc đấy theo anh về nhé?" Mộ Mai rất muốn, rất muốn cầm theo máy chụp ảnh Triệu Cẩm Thư tặng cho cô đến thủ đô Bắc Kinh hàng ngàn năm lịch sử kia.
Nghe nói Bắc Kinh có quảng trường Thiên An Môn, có Vạn Lý Trường Thành, có món vịt quay nổi tiếng thế giới, còn nghe nói tài xế Bắc Kinh khéo ăn khéo nói nhất nữa.
Triệu Cẩm Thư chết giẫm, anh đã khiến Mộ Mai cảm thấy cuộc sống hiện giờ của mình thật buồn chán.
Mộ Mai quay đầu lại nhìn Vưu Liên Thành.
Cậu đang ngồi trong đình đeo tai nghe, điện thoại di động cậu đang cầm do một vị cổ đông của Apple bảo trợ lý đưa đến dinh thự tặng cậu, đây là sản phẩm mới nhất của Apple, còn mười mấy ngày nữa mới đưa ra thị trường.
Nhưng dù được sống trong quang vinh và được hưởng rất nhiều sự ưu ái, nhưng giờ khắc này bóng lưng của Vưu Liên Thành cũng thật cô quạnh.
Mộ Mai nhắm chặt hai mắt, siết chặt bàn tay.
Tiếng rao hàng rôm rả mà Triệu Cẩm Thư đã tả như từ Bắc Kinh xa xôi truyền đến văng vẳng bên tai.
Có một ngày, nhất định có một ngày cô sẽ đến Bắc Kinh, nhất định là vậy.
Nhưng không phải bây giờ, bây giờ cô phải trả ơn mẹ Xuân.
Hiện giờ Mộ Mai cần một bước ngoặt, cô cần thân cận hơn với Vưu Liên