Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 28
⬅ Trước Tiếp ➡

với những kiến trúc điêu khắc mang đậm nét Nam Mỹ, tôn lên nhịp sống nhàn nhã an lành nơi đây.
Cô nhắm hai mắt lại, thích thú vươn tay ra ngoài cửa xe, nhưng ngay sau đó đã có người kéo tay cô lại.
Bên tai vang lên tiếng nói của cậu thiếu niên bắt đầu vào thời kì vỡ giọng "Cô đừng giơ tay ra." Bởi vì nói quá vội vàng cộng thêm giọng vịt đực kia chẳng hợp với vẻ tuấn tú của Vưu Liên Thành chút nào, nên Mộ Mai không kiềm được bật cười.
Thật ra mấy tháng gần đây, giọng Vưu Liên Thành đã như thế nhưng Mộ Mai không thấy buồn cười chút nào, không biết tại sao ở nơi này lại khiến cô cười vui vẻ đến vậy.
Mà Vưu Liên Thành cũng bắt đầu cảm thấy thành phố Buenos Aires trở nên rất thần kỳ, thế mà cậu không hề tức giận khi bị cô hầu học của mình cười nhạo.
Xe chạy qua quảng trường tháng Năm, cung Casa Rosada, nhà thờ Tổng giám mục Buenos Aires...
Cách nhà thờ không xa là một tòa nhà mang phong cách kiến trúc Âu Châu cổ, cánh cổng sắt từ từ mở ra, chiếc xe của họ chạy vào trong.
Một phụ nữ trung niên cùng một nữ y tá đang đứng dưới cột đá màu vàng nhạt, vẻ mặt rất xúc động.
Vưu Liên Thành đi đến ôm lấy bà, vùi đầu vào vai bà.
"Mẹ, con đến thăm mẹ đây." Giọng nói Vưu Liên Thành truyền đến từ vai người phụ nữ, mang theo nỗi niềm quyến luyến khôn tả.
"Liên Thành của mẹ lại cao lớn hơn rồi, cao hơn cả mẹ nữa." Giọng người phụ nữ nghẹn ngào, ôm chặt lấy đứa con trai đã dần trưởng thành, cánh tay còn cường tráng hơn bà, như thể ôm thế nào cũng không đủ thỏa mãn.
Đây là lần thứ ba Mộ Mai nhìn thấy Tống Thư Duyệt, bà đã không còn xinh đẹp như trong ấn tượng mơ hồ hồi bốn tuổi của cô nữa.
Khi cô tám tuổi, Tống Thư Duyệt đã để lại ấn tượng trong lòng Mộ Mai là một người phụ nữ có nụ cười nhã nhặn và đôi tay mềm mại.
Đôi tay ấy từng nắm tay cô, cho cô thêm một phần chocolate.
Lúc nghe cô trả lời mình tám tuổi, ánh mắt của bà trở nên dịu dàng hơn, dịu dàng đến mức Mộ Mai thầm hâm mộ Vưu Liên Thành vì có được người mẹ như thế.
Cuối cùng khi bà thả tay cô ra, cô quay đầu đi thì chợt nghe thấy tiếng thở dài yếu ớt của bà.
Hồi ấy Mộ Mai không để tâm đến việc này, một người được tạo hóa ưu ái như vậy làm sao mà thở dài chứ.
Mẹ Xuân từng bảo Tống Thư Duyệt là một người đàn bà được thượng đế vô cùng thiên vị.
Tống Thư Duyệt buông Vưu Liên Thành ra, quay đầu nhìn Mộ Mai, đôi mắt hoe đỏ bỗng chốc đong đầy nét cười.
Bà khẽ vẫy tay với cô "Cháu chính là Mộ Mai thông minh lanh lợi hiểu chuyện mà quản gia Nguyệt nói đấy sao." "Vâng, phu nhân." Mộ Mai vừa mỉm cười vừa bước lại gần.
Tống Thư Duyệt khẽ giật mình, một cảm giác mông lung khó hiểu như đóa hoa nở trong sương mai.
Bà lắc đầu, gạt đi tâm trạng kia.
Bác sĩ bảo ban đầu uống thuốc sẽ gây ra một vài tác dụng phụ, xuất hiện những cảm xúc mặt trái như là thấp thỏm bất an.
Cô gái trước mắt có khí chất rất giống với tên của mình, khuôn mặt như mang theo vẻ thanh khiết đến từ hoa mai, khiến người ta có cảm tình ngay từ lần đầu gặp mặt.
Người đàn ông quản gia đưa mọi người vào đại sảnh, Vưu Liên Thành đứng bên cạnh mẹ mình, bàn tay mảnh khảnh của


⬅ Trước Tiếp ➡