Chỉ Muốn Yêu Em
Chương 27
⬅ Trước Tiếp ➡

Thành một chút nữa.
Thế rồi bước ngoặt quan trọng kia đã xuất hiện ở Argentina, thủ đô Buenos Aires, thành phố có không khí trong lành nhất thế giới.
Hằng năm máy bay tư nhân của Vưu Lăng Vân sẽ đón Vưu Liên Thành đến Buenos Aires để sum vầy với mẹ ăn mừng lễ giáng sinh.
Bởi vì mùa giáng sinh năm nay, nước Anh có mưa tuyết quá lớn, lớn hơn cả năm ngoái, nên vì lí do an toàn, Vưu Liên Thành đổi lịch bay sớm hơn.
Mộ Mai cũng được bay đến Argentina, bởi vì nữ chủ nhân Tống Thư Duyệt kia muốn gặp mặt cô, gặp mặt đứa con gái Trung Quốc sớm tối thân cận với con trai mình suốt ba năm qua.
Tống Thư Duyệt, mỗi lần Mộ Mai thầm gọi cái tên này, trong lòng luôn đắng chát.
Cuộc sống của cô bị ba chữ Tống Thư Duyệt cuốn vào tuồng kịch oái oăm này.
Mộ Mai đã từng hỏi mẹ Xuân vì sao lại lựa chọn mình, một đứa bé mặt mũi vẫn còn non choẹt thế kia.
"Trực giác " Mẹ Xuân đã trả lời bằng đáp án có cũng như không này.
Mộ Mai cũng từng hỏi mẹ Xuân lý do tại sao bà muốn gương mặt của Tống Thư Duyệt trở nên đau khổ tột cùng.
"Chuyện này con không cần biết " Mẹ Xuân sầm mặt không vui.
Từ đó về sau, Mộ Mai không hỏi lại vấn đề này nữa, cô chỉ biết mình có một nhiệm vụ Tiếp cận Vưu Liên Thành, khiến Vưu Liên Thành yêu mình, cuối cùng làm cho cậu đau lòng, đau lòng, đau lòng khôn xiết.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ kia, Lâm Mộ Mai sẽ trở thành chính mình chứ không phải Lâm Mộ Mai của mẹ Xuân nữa.
Mỗi khi nhắc đến Buenos Aires, Mộ Mai thường nghe người ta khen không ngớt lời như Đây là thành phố có không khí trong lành, là Paris của Nam Mỹ, rồi thì đường xá rộng rãi, quảng trường đầy chim bồ câu trắng, bờ biển kéo dài tít tắp, núi tuyết cao ngút; cô còn nghe nói người ở thành phố đó đều xem điệu bóng đá Tăng gô kia như sinh mệnh của mình...
Ấn tượng đầu tiên của Mộ Mai về Buenos Aires là vùng đất sáng.
Những áng mây trắng in bóng lên vách kính của các tòa cao ốc, con người nơi đây rất thân thiện và hay cười, khoe hàm răng trắng phản chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Nếu gặp được người đi đường mặc đồ trắng cô phải nheo mắt lại mới nhìn được, bởi vì bộ quần áo trắng muốt ấy khiến họ giống như vật phản quang vậy.
Xe đến đón họ dừng ngoài cổng sân bay, Mộ Mai đeo balo và kéo valy của Vưu Liên Thành đi dưới vòm trời xanh trong rực rỡ, lướt qua trước mặt cậụ Thật lâu sau, Vưu Liên Thành vẫn nhớ mãi hình ảnh này.
Cuối năm mười bốn tuổi, ở thủ đô Buenos Aires, cô gái Châu Á thấp bé tay xách nách mang đi dưới ánh nắng; cơn gió đến từ thảo nguyên Pampas thổi rối mái tóc đen tuyền mượt tựa sa tanh của cô.
Cô khẽ nheo mắt, vẻ mặt thư thái, ánh dương soi trên gương mặt trắng nõn của cô như viên trân châu sáng bóng dưới lòng biển sâụ Lâm Mộ Mai nhỏ thó trong đám người ngoại quốc to cao, có thế Vưu Liên Thành mới nhận ra, hầu học mười nghìn bảng Anh mỗi tháng của mình hấp dẫn đến nhường nào.
Mộ Mai rất thích thành phố Buenos Aires này, chính phủ Argentina rất mạnh tay ghi giấy phạt cho những chiếc xe to đùng choáng đường, vì thế trên phố đều là những chiếc xe gọn nhẹ, rất nhiều người lựa chọn đi xe đạp, cũng không ít người chọn đi bộ.
Mọi thứ kết hợp hài hòa


⬅ Trước Tiếp ➡