"Anh trai làm những món khác ăn không ngon sao?" Khả năng nấu nướng của Dịch Vu Lan rất xuất sắc, thậm chí có thể so sánh với các đầu bếp nổi tiếng, nhưng làm tới làm lui, mỗi lần hỏi Dịch Như Hứa muốn ăn gì, cô đều suy nghĩ và nói ra ba món ăn đó, khoai tây và cải thìa, còn có canh cá, khiến cho người ta có cảm giác trì độn, còn có chút ngây ngốc.
"Những món khác cũng rất ngon." Nhưng cô chỉ thích ăn ba món kia, ăn hoài không thấy chán.
"Được rồi, Như Như muốn ăn gì anh trai đều sẽ làm cho em ăn." Anh làm xong nghĩa vụ của anh trai rồi, sau đó liền bắt đầu đòi hỏi nhu cầu của người yêu, cúi đầu xuống muốn hôn lên đôi môi phấn nộn của cô.
Cảm nhận được hơi thở của anh đang dần tới gần, Dịch Như Hứa chỉ cảm thấy cả người khó chịu, cô nghiêng đầu muốn trốn tránh, nhưng lại bị anh dùng tay giữ cố định, cuối cùng cô vẫn bị cưỡng chế cùng anh thực hiện nụ hôn ướt át.
Bàn tay Dịch Vu Lan đặt trên eo cô không an phận mà sờ tới sờ lui, một đường kéo dài xuống phía dưới, dừng lại trên bờ mông tròn trịa, mềm mại đầy tính đàn hồi, khi xoa nắn xúc cảm hoàn toàn khác với bầu ngực no đủ.
Bàn tay anh càng thêm dâm tà, anh kéo váy cô cao lên một chút, cuối cùng dò xét tiến vào, vuốt ve đùi cô, cách lớp quần lót chọc chọc vào âm đạo và hậu môn của cô.
Dịch Như Hứa muốn trốn tránh, bàn tay chống lên ngực anh ý đồ muốn đẩy anh cách xa mình một chút, nhưng cô càng trốn thì sức lực trên tay anh lại càng mạnh mẽ. Tới cuối cùng, anh trực tiếp thu tay lại, kéo cô vào trong ngực, giọng nói khàn khàn đến dọa người.
"Sao thế? Không muốn để anh trai chạm vào sao?"
Ý tứ của lời nói này tuyệt đối không đơn giản, Dịch Như Hứa muốn gật đầu nhưng lại không dám, mỗi lần cô thể hiện sự kháng cự rõ ràng với anh, rất có khả năng anh sẽ dùng thủ đoạn càng mạnh mẽ quả quyết hơn để thuần phục cô. Hơn nữa, thủ đoạn dạy dỗ kia sẽ khiến cho từ tâm hồn cho tới thân thể cô đều không thể không phục tùng, cô thật sự không muốn trải nghiệm điều đó.
"Không phải, anh ơi." Cô ép dạ cầu toàn, trên gương mặt viết đầy chữ em không muốn, nhưng ít ra cô không dám chủ động phản kháng anh.
Dịch Như Hứa thể hiện mức độ ngoan ngoãn như vậy, thuyết minh cô đã nguyện ý nghe lời cũng chuẩn bị sẵn sàng thừa nhận những chuyện phát sinh kế tiếp. Thân dưới của Dịch Vu Lan cương cứng khó chịu, tình trạng này xuất hiện không ít lần, nhưng cho dù có khó chịu tới mức nào thì anh cũng chỉ muốn làm chuyện đó với em gái sinh đôi của mình.
Trên thực tế, thói ở sạch sẽ của anh đã nghiêm trọng tới trình độ biến thái rồi, loại tâm lý vặn vẹo này ngay cả chính anh cũng không rõ, rốt cuộc nó hình thành như thế nào. Tóm lại, khi phục hồi tinh thần, anh phát hiện mình không thể sống thiếu em gái.
Ngoại trừ cô em gái song sinh ngâm cùng anh trong một bọc nước ối, thì bất cứ người nào cũng khiến anh cảm thấy dơ dáy khó chịu. Anh có thể cười nói tiếp xúc với người khác, nhưng sau khi chạm qua anh sẽ lập tức lạnh mặt, điên cuồng đi rửa tay.