⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ngắt hoa dại và cành liễu bện thành vòng hoa cho cô, dẫn cô tới bờ ruộng dùng cốc nhựa bắt nòng nọc, leo cây hái quả dại cho cô, đạp xe đưa cô ra ngoài hóng gió, thậm chí còn giúp cô làm bài tập hè.
Cô muốn thứ gì, anh đều có thể làm cho cô, mà cô cũng vô cùng ỷ lại vào anh, trước kia rõ ràng bọn họ là song bào thai thân mật khăng khít nhất.
Trong mộng Dịch Như Hứa tràn ngập niềm vui, cô muốn đi theo anh trai mọi lúc mọi nơi, giống như chỉ cần đi theo anh là có thể có được cả thế giới.
Nhưng khi tỉnh lại từ trong mộng, thời điểm mở to mắt cô mới ý thức được đó đều chuyện từ rất lâu trước kia, hiện tại anh đối với cô tràn ngập dục vọng khống chế, tựa như ma quỷ đầy một bụng nước đen ngòm.
Cô phát hiện chiếc chăn trên người mình không biết đã được điều chỉnh từ lúc nào, khi xoay người mới chạm phải người bên cạnh, cô mở to hai mắt, phát hiện anh trai đang nằm đối diện cô, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Một người khi tỉnh dậy luôn khiến người ta phẫn nộ lúng túng, nhưng khuôn mặt lúc ngủ lại dường như quá mức vô hại, làn da mềm mại, diện mạo tuấn tú, trên hàng mi dài lấp lánh ánh vàng do mặt trời chiếu xuống, gương mặt được bao phủ bởi những thay đổi sâu sắc về ánh sáng và bóng tối hình thành từ ngũ quan lập thể.
Dáng người anh rắn rỏi mà gợi cảm, sống mũi và đôi môi mỏng ám chỉ mạnh mẽ về giới tính, diện mạo của anh khiến người ta có rất nhiều những suy nghĩ miên man bất định.
Cô sẽ không nói, cô vẽ anh còn quen thuộc hơn so với việc vẽ bản thân mình hay bất cứ kẻ nào.
Đồ đạc trong phòng đều đã được thu dọn sạch sẽ, Dịch Như Hứa thấy giá vẽ của mình bị lấy ra, đặt tại nơi mà ngày thường cô hay đặt nhất, đoán chừng quần áo gì đó, cũng đều được anh gấp gọn cất vào trong tủ rồi.
..Nếu anh không chăm sóc mình cẩn thận tỉ mỉ như vậy thì tốt rồi, nếu như thế Dịch Như Hứa có thể dễ dàng tìm được lý do, bởi vì loạn luân mà cực kỳ cực kỳ chán ghét anh.
Cô nhắm mắt lại, xuất phát từ bản năng thân thể muốn tới gần anh hơn một chút, đoán chừng động tác của cô làm thức tỉnh người bên cạnh, Dịch Vu Lan hơi nhíu mày, sau đó chậm rãi mở mắt ra, phát hiện em gái đang dựa vào vai mình, yên lặng lại ngoan ngoãn.
Anh giật mình, vươn tay ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn liên tiếp vài cái lên trán cô.
"Như Như." Giọng điệu của Dịch Vu Lan rất tốt, mỗi lần em gái chủ động tới gần, tâm tình của anh đều sẽ không tồi "Tối nay muốn ăn gì?"
Dịch Như Hứa không muốn nói chuyện với anh, bởi vì mỗi lần nói chuyện, từ khi bắt đầu cho tới khi kết thúc bầu không khí luôn bị anh dẫn dắt theo một hướng không thể giải thích được.
Nhưng mà hiện tại không nói lời nào cũng không được, anh nhất định sẽ nghĩ cách khiến cô phải mở miệng nói gì đó, Dịch Như Hứa suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Khoai tây và cải thìa, còn có canh cá."

⬅ Trước Tiếp ➡