⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng không phải lúc nào Lê Tử Trung cũng muốn cô như sói động d.ục. Có những lần anh đi vắng rất lâu mới quay lại. Nhiều lần anh bước vào đều mệt mỏi cực độ, một số lần trên người đều có vết thương. Những lúc đó chỉ cần cô băng bó hoặc nấu canh cho anh. Anh đều không làm gì, xong việc sẽ quay về phòng. Ngủ một giấc đến sáng sẽ rời đi.
Những lần đó Khương Hà Nhi cũng hiểu, sống trong cảnh giàu sang có thể không hoàn toàn hạnh phúc. Cũng giống như cô, ở trong căn biệt thự đẹp đẽ, không cần làm nhiều việc nhưng cô hoàn toàn chỉ muốn tự do
==================================================
Hôm nay lại là một ngày bình thường như bao ngày khác. Khương Hà Nhi vốn đang cặm cụi nấu ăn. Bữa trưa hôm nay có thêm vài món mới cô học được qua sách nấu ăn.
Vì sách nấu ăn đều chứa công thức của các món ăn tây trong nhà hàng nên khó với Khương Hà Nhi. Cô mất công cặm cụi cả buổi trời, cũng ăn thử. Chỗ nên mặn thì lại nhạt, chỗ nên nhạt lại mặn, còn sơ ý làm bị cháy nguyên liệu, mùi khét khó ngửi tỏa khắp gian bếp. Cô tự lắc đầu phê bình.
Cũng may cô thật sự có thiên phú. Chỉ thử lại lần thứ hai món ăn đã tỏa mùi thơm phức, thật sự hoàn hảo đẹp mắt. Không mặn không nhạt, vừa ý người nếm.
Nhưng một năm qua Lê Tử Trung nếu không đi công tác thì chỉ ăn đồ cô nấu, vẫn là mấy món tầm thường này. Cô thầm nghĩ, vậy mà anh không chán. Một người sống trong giàu sang lại có thể ăn những món này.
Lê Tử Trung như thường lệ trở về, lần này anh có mua đồ cho Khương Hà Nhi. Cô nhận lấy, là một con gấu bông màu nâu lớn, cực dễ thương
"Cảm ơn anh " Cô mỉm cười, tay ôm chặt con gấu giống như là một món đồ quý giá.
Nhìn Khương Hà Nhi dễ dàng bị một con gấu bông mua chuộc, trong lòng Lê Tử Trung thầm vui. Chỉ là đi qua cửa hàng, đột nhiên nhìn thấy gấu bông, muốn mua về cho cô.
"Em đã nấu ăn rồi, mau vào ăn thôi" Cô đặt gấu bông xuống ghế, đợi lát ăn xong sẽ mang về phòng.
Anh chăm chú nhìn cô. Một năm qua vì có cô mà căn biệt thự này đã có không khí giống nhà, anh cũng thường về đây. Trông cô không giống tình nhân, mà giống cô vợ nhỏ anh giấu trong nhà hơn, chỉ thiếu hai người chưa có đăng kí kết hôn. Cô ở nhà nấu ăn, làm người vợ tốt, còn anh ra ngoài kiếm tiền.
Trong lúc đó Khương Hà Nhi đã phát hiện ra trên tay anh lại xuất hiện vết thương
"Anh lại đánh nhau sao?" Cô giữ lấy tay anh, xem xét những vết xước rỉ máu trên đó.
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ. Đợi hai ngày tự khỏi"
Nhưng cô không cho là như vậy
"Tay anh đẹp, nếu để lại sẹo hay vết thâm thì xấu lắm. Để em khử trùng, bôi thuốc trước. Sẽ rất nhanh thôi "
Khương Hà Nhi dắt Lê Tử Trung qua sofa ngồi như mọi lần, anh không từ chối, càng muốn lại gần cô hơn.
Nhìn cô gái nhỏ tỉ mỉ dùng thuốc sát trùng và dán băng cá nhân lên vết thương trên tay, Lê Tử Trung bất giác nhớ lại trong một buổi chiều của nhiều năm trước, cô cũng từng dán băng cá nhân cho anh. Bộ dạng hệt như lúc này, chăm chú đặc biệt, tập trung cao độ. Cô rất nhẹ tay, giống như sợ anh sẽ bị đaụ
Những chuyện này cô có kinh nghiệm, tại vì cô được ông chú Tạ Đình Sâm nuôi lớn. Ông ta thân là một tên nghiện rượu, thường hay đánh nhau với người ta. Bị thương cũng nặng hơn vết thương trên tay anh hiện tại. Vết thương đó đều do một tay Khương Hà Nhi cô xử lý.


⬅ Trước Tiếp ➡