⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng một năm qua có lần cô cũng dường như bó tay với vết thương của Lê Tử Trung, vì nó còn nặng hơn cả vết thương của ông chú mà cô từng xử lý qua. Giống như là cô cũng cảm nhận được đau đớn, liền rưng rưng nước mắt.
Anh cũng thấy cô khóc vì mình, sợ cô lo lắng nên có một số lần đi vắng chính là vì để chữa lành vết thương mới dám quay về. Lê gia...liên quan đến hắc đạo, việc anh tự mình đánh nhau hay bị ám sát là không tránh khỏi. Chẳng trách anh cho vay nặng lãi . Nếu thân thủ anh không tốt sợ rằng đã không thể về với Khương Hà Nhi nữa.
Thấy dáng vẻ chăm chú đến đáng yêu của cô gái nhỏ, Lê Tử Trung không kìm được lòng, tay quàng qua eo cô, ôm cô chặt một chút.
"Anh đau sao? Vậy em sẽ cố gắng nhẹ tay hơn" Cô nghĩ vì anh sợ đau nên cũng không đẩy anh ra, mặc anh ôm mình như vậy.
Loay hoay thêm một lúc cuối cùng cũng xong, cô thông báo nhưng anh làm như không nghe. Anh vùi đầu vào cổ cô, ngửi mùi nước hoa nhè nhẹ trên người cô, thật thơm Anh ước mình có thể dựa vào cô lâu hơn, thật bình yên.
Khương Hà Nhi cảm thấy có gì đó lạ, ngay sau đó Lê Tử Trung đã mút mát lấy chiếc cổ trắng ngần của cô, để lại nhiều vết hôn đỏ chói mắt trên đó.
"L...Lê Tử Trung, anh...không được Ăn trưa trước" Cô mau chóng ngăn cản
Bàn tay linh hoạt của anh vuốt dọc cơ thể mềm mại, tay luồn vào trong váy cách áo lót xoa nắn bộ ngực căng. Cô cố giữ tay anh
"Khoan đã Ăn trưa trước...tối nay, tối em cho anh"
Đã không ít lần anh "ăn" cô thay thế bữa trưa, cô cũng sợ. Lê Tử Trung dừng động tác, tách cô ra
"Hà Nhi, anh không nhịn được. Chúng ta có thể vừa ăn vừa làm"
Khương Hà Nhi đỏ mặt xấu hổ, nhu cầu của anh càng ngày càng cao. Vừa ăn vừa làm? Cảnh tượng d.âm d.ục kia hiện rõ mồn một trong đầu cô, sao cô có thể chấp nhận làm loại chuyện đó? Người đàn ông này được voi đòi tiên, rõ ràng cô đã nói để tối rồi, nhưng anh không chịụ
Thấy cô không chịu, anh nói
"Anh căng, em giúp anh một chút"
Khương Hà Nhi nhìn dưới hạ thân Lê Tử Trung, quả nhiên thứ kia đã lồi lên. Không biết có tác động nào mà trong lúc này anh lại có thể cứng
"Vậy...tối nay anh không được làm gì em" Cô đưa ra thỏa thuận.
"Được" Lê Tử Trung khó khăn, chỉ cần giải tỏa d.ục vọng trước mắt.
==================================================
Chỉ cần nghe tối nay Lê Tử Trung sẽ không làm gì, cô đã thở phào nhẹ nhõm.
Không cần người đàn ông ra lệnh, Khương Hà Nhi đã chủ động quỳ trên đất, cởi bỏ thắt lưng của người đàn ông. Nhưng hình như động tác vẫn chưa quen nên phải vất vả lắm mới mở được.
Cô sờ sờ đũng quần anh mấy cái, mới kéo khóa kéo xuống, quần lót màu đen bao bọc lấy c.ự vật căng cứng liền hiện ra, cô tới gần ngửi ngửi, thấy có mùi tanh nồng, quần lót căng chặt.
"Em an ủi nó đi" Lê Tử Trung đẩy eo hông tới phía trước, môi cô gái dán lên c.ự vật đang cứng.
Khương Hà Nhi ngửi mùi tanh nồng, cởi quần lót ra, c.ự vật lớn bật ra, cô nhìn chằm chằm, ngẩng đầu lên nói
"Lớn quá"
"Sẽ xong nhanh thôi "
Khương Hà Nhi nắm lấy gậy t.hịt lớn, cô hé miệng vươn đầu lưỡi liếm liếm q.uy đầụ Một năm qua, không phải lần đầu cô khẩu giao cho anh, nhưng không trên 3 lần. Khó tránh khỏi động tác vụng về.
Lê Tử Trung không chịu được, đẩy q.uy đầu cắm vào trong miệng của cô gái, anh thẳng lưng thọc vào rút ra, gậy lớn tàn nhẫn đâm chọc vào khoang miệng cô, không màng đến sự giãy giụa của Khương Hà Nhi, càng đâm vào càng sâụ
“Ưm…” Khương Hà Nhi khó chịu, nước mắt uất ức cũng chảy ra.


⬅ Trước Tiếp ➡