Chương 14
"Vậy thì tốt rồi" Nhưng Khương Hà Nhi chỉ nhàn nhạt đáp lại 4 từ này. Cô nói tốt ở chỗ hôm nay có thể không phục vụ anh.
Lê Tử Trung ngẫm nghĩ, trong trí nhớ của anh cô chưa từng đòi thứ gì trừ tự do. Nhưng anh không thể cho cô
"Em có muốn thứ gì không?"
"Không muốn"
Cô biết thừa kết quả. Thứ cô muốn anh không cho, cô không cần anh lại mang đến. Cô chỉ muốn ra khỏi đây. Suốt một năm qua, váy áo là anh mua cho cô, sách nấu ăn và truyện tranh cũng là anh mua cho, cô chẳng đòi hỏi bất cứ thứ gì. Cô muốn tự do, nhưng tất nhiên anh sẽ không thả cô ra.
Lê Tử Trung không nghĩ trên đời sẽ có một người phụ nữ giống Khương Hà Nhi. Người khác tuy là bị nhốt nhưng cũng đòi này đòi nọ, còn cô bị nhốt lại không muốn thứ gì. Những món đồ đều là anh mua cho cô.
"Em thật sự không muốn thứ gì sao?" Anh hỏi lại
"Em muốn đi ngủ Chiều nay anh phải đến công ty mà, nên đi nghỉ sớm. Bát đũa đến chiều em sẽ dọn" Cô cứng rắn đáp trả
"Được rồi, vậy em ngủ đi"
Lê Tử Trung rời khỏi phòng, cánh cửa đóng "cạch" một cái. Khương Hà Nhi thở phào, cô buông thả để chăn xuống.
Như thường thì vào chiều tối Lê Tử Trung sẽ quay về. Hôm nay Khương Hà Nhi lười biếng nên ngủ một giấc từ trưa đến tối. Cô biết, nếu anh đã chấp thuận để cô ngủ, khi cô lười sẽ không có ý kiến gì.
Đúng là tối hôm đó Khương Hà Nhi không bị gì cả, còn có người giao đồ ăn đến, khi Khương Hà Nhi bị gọi xuống phòng ăn thì một bàn ăn thịnh soạn đã bày ra trước mắt cô.
Khương Hà Nhi ăn nhiều, thật nhiềụ Mấy món này rất ngon, không giống những món cô nấu chút nào. Trái lại Lê Tử Trung không có hứng ăn, khởi đầu với vài miếng rau còn lại chỉ nhìn cô ngấu nghiến thức ăn
"Không vội, ăn từ từ thôi" Anh nhắc
"Rất ngon đấy, sao anh không ăn? Có phải anh bỏ độc vào rồi không?" Cô nghi ngờ
Lê Tử Trung bật cười, cô ngốc này nghĩ cái gì vậy chứ? Anh là đang bao bọc cô như bảo vật, sao lại đầu độc cô? "Ngốc, em chết rồi ai thay Tạ Đình Sâm trả nợ?"
Nghe đến đây cô có chút hụt hẫng. Nhắc đến Tạ Đình Sâm cô không khỏi tức giận, vì ai mà cô phải chịu nỗi nhục nhã quỳ gối trước Lê Tử Trung? Cô không nghĩ người nuôi dưỡng cô từ nhỏ sẽ bán đứng cô như vậy. Khương Hà Nhi hận Tạ Đình Sâm, sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ta. Thảo nào năm đó nghèo rớt mồng tơi mà vẫn mang cô về nuôi, thì ra là vì chờ đến hôm nay.
Tối hôm đó, hai người ngủ chung với nhaụ Mấy tháng gần đây Lê Tử Trung luôn muốn ngủ qua đêm với Khương Hà Nhi. Mỗi lần cô thức dậy sẽ thấy được người đàn ông phía sau ôm lấy cô, ánh nắng sớm vương vãi trên khuôn mặt điển trai quá mức của anh. Hai mắt anh nhắm chặt, khiến cô mê mẩn nhìn mãi.
Lúc Khương Hà Nhi chuẩn bị đi tắm, Lê Tử Trung đưa cho cô một cái túi. Nói thứ bên trong là váy ngủ mới anh đưa cho cô. Cô cũng nhận lấy.
Khương Hà Nhi ngâm mình trong bồn tắm với dòng nước ấm áp, một năm qua chỉ có ngâm trong nước ấm mới khiến cô thư giãn phần nào. Cô co mình trong bồn tắm, nghĩ về trước kia. Dù có cơ cực nhưng cô vẫn được tự do chạy nhảy như chim sáo, tận hưởng làn gió mát chân thực khẽ phất qua mặt. Bây giờ bị nhốt ở đây suốt 1 năm chỉ có thể nói chuyện cùng Lê Tử Trung. Nhưng anh có đến, cũng sẽ đi.
Cô nhớ trước kia Cô muốn tự do Cô không thích bị giam lỏng