Chương 15
Hiện tại sống trong cảnh xa hoa, nhưng cô không vui. Bị giam cầm suốt 1 năm, trở thành nô lệ tình d.ục của Lê Tử Trung, cơ thể đón hùa cùng anh, động tình vì anh. Khoái cảm anh mang đến cho cô lại khó có thể kiềm chế Một loạt phản ứng không đứng đắn như vậy mỗi khi cô tỉnh lại đều không khỏi thấy xấu hổ.
Khương Hà Nhi rời khỏi bồn tắm, cô đem khăn lau khô người. Mở vào trong túi đồ anh đưa
"Thứ gì vậy chứ?" Cô mang đồ trong túi ra, khó có thể không đỏ mặt.
Lê Tử Trung nói đó là bộ đồ ngủ cơ mà Anh lại muốn cô mặc thứ này?
Cùng lúc đó Lê Tử Trung đang ở bên ngoài chờ đợi, không biết Khương Hà Nhi mặc bộ đồ ngủ đó lên sẽ thế nào? Trong đầu đã xuất hiện một loạt tưởng tượng về thân hình xuất sắc của cô gái nhỏ.
Cánh cửa phòng tắm mở, Khương Hà Nhi bước ra, khuôn mặt đỏ ngại ngùng. Trên người cô là một chiếc váy ngủ, nhưng chiếc váy ngủ này không bình thường.
Chiếc váy ren màu trắng mỏng trong suốt, nhìn xuyên thấu hết thân thể Khương Hà Nhi, đường nào ra đường nấy. Phần che ngực cũng là xuyên thấu nhưng cứng hơn chút, có thể thấy rõ hai nhũ hoa nhỏ xinh hồng hồng, lộ ra nửa bầu ngực và khe ngực sâu hun hút mờ ảo.
Váy ren trong suốt phủ đến bờ mông căng tròn của Khương Hà Nhi, vòng eo nhỏ lộ rõ. Quần lót cũng rất độc đáo, hai bên có sợi dây buộc, tất cả chỉ có một hình tam giác nhỏ che đi phần mu tinh tế, phần cánh hoa mập mạp không có gì bao bọc đã có vài sợi lông tơ chui ra. Bộ đồ ngủ thiếu vải đến đáng thương.
Quả đúng mặc như không mặc
Lê Tử Trung không khỏi bất ngờ, thật đẹp, thật kích thích thị giác người ta. Cô mặc lên đẹp hơn những gì anh tưởng tượng. Tuy là mặc như không nhưng cảnh tượng này khiến người ta muốn nhìn mãi, hút hồn anh.
Khương Hà Nhi đỏ mặt, cả cơ thể lộ liễu phơi bày. Thà cô không mặc gì đứng trước mặt anh, mặc thế này đúng là xấu hổ cực độ. Nhưng cô nghĩ nó có thể che phần nào mới mặc lên, ai ngờ lúc mặc vào mới thấy nó không che được gì, còn khiến con mắt của tên háo sắc nào kia nhìn chằm chằm cô đói khát hơn cả lúc cô không mặc đồ.
==================================================
Khương Hà Nhi vô cùng xấu hổ, cô giận dỗi trách móc Lê Tử Trung
"Anh lừa em"
Cô quay lại tủ, muốn lấy bộ váy ngủ bình thường đi thay. Nhưng Lê Tử Trung đã ngăn cô lại.
Anh kéo lấy tay cô, nhanh chóng bế cô đến bên giường. Âu yếm để cô ngồi trên đùi mình. Bàn tay vuốt vuốt chiếc cằm đáng yêu của cô.
"Ưm" Bộ dáng cô như mèo con, vì nhột mà tránh tay anh
"Ngoan nào, anh mất công chuẩn bị cho em." Anh ghé vào tai cô, cắn nhẹ lên "Cơ thể Hà Nhi rất đẹp"
Hai má cô nóng bừng vì bị lời nói của anh khiêu khích, không biết nói thêm gì. Thật lòng chỉ muốn mặc bộ đồ kín đáo vào, nếu anh mà cứng lên sợ rằng cô lại khổ rồi.
Khương Hà Nhi có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay anh mò vào trong lớp vải mỏng trong suốt mà bắt đầu vuốt ve cơ thể trắng nõn của cô. Khương Hà Nhi mím môi, Lê Tử Trung là chủ Lê gia, nhu cầu cao như vậy không biết những lần anh đi vắng có đối với những cô gái khác thế này không? Cô lại cảm thấy bực bội, nhất định anh không chỉ có mỗi mình cô
"Anh đối với người khác đều như vậy?" Cô tủi thân hỏi
Lê Tử Trung ngước lên nhìn cô, bàn tay ngừng vuốt ve mà cố ý kéo phần che ngực cô xuống. Nhũ hoa hồng lộ rõ trước mặt anh, anh liền dùng sức xoa nắn