⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Hà Nhi ngửa cổ thở dốc, tay nắm chặt chiếc khăn ngồi trên bệ rửa mặt mặc anh thao h.uyệt. Da đầu cô bị công kích từng cơn. Tiếng "phụt...phụt", "bạch...bạch" vang lên khắp phòng tắm.
Lê Tử Trung hôn cô, môi lưỡi đánh nhaụ Lát sau kéo ra sợi chỉ bạc. Cô động tình cơ thể đầy hương xuân tình ái, muốn cô bao nhiêu cũng không đủ.
"Hà Nhi, em không lau cẩn thận là anh không đâm nữa" Anh đe dọa
Nghe vậy cô mới thức tỉnh, không thể để bản thân bị thao túng như vậy. Cô giơ tay, dùng khăn lau mặt cho anh, cô vịn vào người anh, động tác chậm chạp, cứ lau được hai lần lại không kiềm chế được.
Trên bồn rửa mặt, d.âm thủy tiết ra một vũng, Khương Hà Nhi không quan tâm. Với loại khoái cảm này cô chưa bao giờ chống lại được. Tay đánh rơi chiếc khăn mặt.
"A...anh...khăn rơi rồi...ah...ah...lau mặt...ưm...anh dừng..."
Khương Hà Nhi banh rộng đôi chân run rẩy, bên trong xiết chặt c.ự vật hung hăng cho đến khi cô phóng thích lần nữa.
"Hà Nhi, em lại ra nữa rồi. Nhanh quá" Anh nói, vẫn không ngừng nghỉ ra vào
"Ưm...đừng đâm...sâụ..ư...sâu quá...đừng...ah..."
Lê Tử Trung nhìn biểu tình của cô, bàn tay day day nhũ hoa, ngay sau cúi xuống mút lấy. Những tiếng động đậm tình vang dội
"Chụt...ah...chụt...chụt...a..."
Khương Hà Nhi câu chặt cổ anh, cô đã sớm mệt
"Ah...đừng đâm nữa...nơi đó...ah...Hà Nhi...Hà Nhi không chịu được...chết mất...ahaa...đến giờ....Ưm...đi làm...hụ..ah"
Bên trong tiểu hoa co bóp dữ dội, là muốn bức anh bắn ra sao? Anh cười gian tà, sao mà dễ dàng như vậy được?
Khương Hà Nhi biết rõ anh không muốn buông tha, cô đành dùng chút thủ đoạn
"Ưm...Tử Trung...bắn đi...bắn cho em...bắn tinh vào tiểu h.uyệt...tiểu h.uyệt muốn...muốn ăn t.inh dịch...a...của anh...ah..."
Quả nhiên Lê Tử Trung không chịu được Khương Hà Nhi nhiệt tình, anh đâm thêm mười cái cuối cùng cũng gầm nhẹ bắn ra. C.ự vật rút ra khỏi hoa h.uyệt. Tiểu hoa bị thao đến miệng không khép được, t.inh dịch và mật dịch ẩn chứa bên trong nãy giờ phụt mạnh ra.
==================================================
Khương Hà Nhi ôm cổ anh, cô chỉ biết bản thân bị làm đến không còn sức. Nơi h.uyệt động vô cùng lầy lội, trên bệ rửa mặt tràn lan một vũng nước.
Lê Tử Trung thấy hai chân cô mở rộng, tiểu hoa phun d.âm dịch còn có cả t.inh dịch liền xấu xa mà nhếch cười. Anh nhét hai ngón tay vào hoa h.uyệt.
"Aa...không cần" Cô nũng nịu
Lê Tử Trung đưa hai ngón tay ra ngoài, từ h.uyệt t.hịt móc ra được t.inh dịch với chút d.âm thủy. Anh xoa xoa tay kiểm tra độ nhớp nháp, bôi lên một bên nhũ hoa của cô
"Được rồi, tắm thôi"
Lê Tử Trung bế cô rời khỏi bệ rửa mặt, đặt cô xuống bồn tắm rồi xả nước ấm. Anh coi cô như bảo bối, sợ cô lạnh mà để cô ngồi trên đùi mình. Ôm cô như vậy. Nước ấm trong bồn nhanh chóng dâng lên
"Anh tắm nhanh lên, còn đi làm" Cô nhắc nhở
"Hôm nay anh có thể nghỉ, ở lại chăm sóc em"
Khương Hà Nhi biểu cảm không hiện rõ, cô chỉ biết nếu anh đi rồi thì cô sẽ phải chịu cô đơn, không ai nói chuyện cùng.
"Hay là anh thả em ra được không? Em hứa sẽ quay về, sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Không bỏ chạy"
Lê Tử Trung cũng không muốn bắt nhốt cô như vậy, nhưng anh không thể cho cô ra ngoài.
"Không được. Anh đã nói chờ đến khi tìm được Tạ Đình Sâm sẽ thả em ra"
Khương Hà Nhi cụp hai mắt buồn tủi, đã một năm, một năm cô không được ra ngoài, một năm cô sống với anh như vậy. Chắc gì anh còn đang tìm Tạ Đình Sâm chứ? Thấy rõ biểu tình của cô, Lê Tử Trung đánh trống lảng
"Thế nào? Tiểu h.uyệt Hà Nhi còn muốn ăn t.inh dịch của anh nữa không?"
"Anh xấu xa " Khương Hà Nhi đỏ mặt


⬅ Trước Tiếp ➡