Chương 19
Lê Tử Trung cười nhìn cô. Đã nhiều làm nhiều lần rồi sao cô gái này vẫn còn xấu hổ vậy chứ? Anh biết lúc đó cô chỉ muốn anh bắn nhanh một chút, nhưng lại không chịu được sự nhiệt tình của cô mà bắn ra.
"Sưng hết rồi" Khương Hà Nhi uất ức trách anh, mới sáng sớm đã ức hiếp cô.
Anh nghe cô nói liền đặt cô xuống, mở rộng chân cô một chút. Đúng là có chút sưng, chỉ là khởi động buổi sáng mà đã sưng lên.
"Hà Nhi, của em không tốt?" Anh nhướng mày, nhìn chằm chằm nơi đó
Khương Hà Nhi khép chân, cô không nhìn anh. Nếu không tốt anh đã không cuồng nhiệt ngày ngày đều muốn đâm vào.
"Của anh mới là không tốt. Lớn quá "
"Được rồi, được rồi Anh không tốt" Lê Tử Trung cũng chả phản bác "Để anh tắm cho em"
Lê Tử Trung kéo Khương Hà Nhi vào lòng, bắt đầu tẩy rửa cơ thể cho cô. Khương Hà Nhi thoải mái vì được mát xa, nhắm mắt hưởng thụ.
"Ah..." Khương Hà Nhi mở mắt vì cảm nhận được bàn tay anh mò xuống nơi nhạy cảm nhất của mình
Cô liền giãy, Lê Tử Trung giữ cô lại
"Ngoan, chỗ này cần phải rửa sạch t.inh dịch bên trong. Anh rửa giúp em"
"Tử Trung, không cần...a"
Khương Hà Nhi thầm mắng, anh rửa cái gì chứ? Rõ ràng là lấy cớ trêu cô.
Ngón tay anh trong nước tìm đến hoa h.uyệt Hà Nhi mà ra sức đùa bỡn. Ngón tay day day tiểu hạch, đè lên h.ạt đ.ậu nhỏ. Khương Hà Nhi rùng mình rên nhẹ. Nếu không phải ở trong nước thì đã thấy tiểu hoa chảy mật dịch.
"Hà Nhi, em lại ướt rồi. Có phải ăn chưa no không?"
Anh thật không biết xấu hổ, bị trêu đùa như vậy sao có thể không ướt? Lê Tử Trung nhận ra rõ đâu là nước đâu là d.âm thủy, d.âm thủy của cô sẽ không giống nước, có mùi của cô.
Hai ngón tay thuôn dài nhanh chóng cắm vào tiểu hoa đang co rút. Anh nhận thấy bên trong đang gấp gáp bao vây lấy ngón tay anh, từng chút từng chút nuốt hai ngón tay anh vào sâu hơn.
"Ưm...không cần rửa mà" Khương Hà Nhi tay chân bủn rủn.
"Phải rửa, sẽ sạch ngay thôi"
Ngón tay anh cắm vào lại rút ra, bọt nước văng tung tóe. Tay anh nét nào ra nét đó, phác họa rõ ràng bên trong, mỗi lần đâm vào khiến Khương Hà Nhi run lên vì khoái cảm.
"Ha...Tử Trung...nhanh lên..."
Lê Tử Trung ra sức đâm chọc, ngón tay nhanh chóng ra vào
"Là như này à?"
Khương Hà Nhi lắc đầu, rõ ràng anh biết không phải nói tốc độ. Anh dùng ngón tay đâm chọc vậy mà thật sự giống như đang rửa bên trong, thỉnh thoảng hai ngón lại moi móc giống như đang muốn lấy t.inh dịch ra. Nhưng làm sao lấy được thứ gì? Chỉ có xuân thủy chảy ra.
Đợi Khương Hà Nhi cao trào phóng thích, anh nghiêm túc tắm rửa cho cô và chính mình, bế cô ra khỏi bồn tắm, lau khô người cho cô. Anh biết cô gái nhỏ đã mệt muốn chết rồi.
Lê Tử Trung đặt Khương Hà Nhi nằm trên giường, đắp chăn cho cô. Anh tìm đồ mặc cho mình.
Khương Hà Nhi nằm đó, cô mệt. Lê Tử Trung đúng là xấu xa, trong lúc tắm vẫn không quên lợi dụng cô.
Một lát sau anh bỏ đi, Khương Hà Nhi than thở trong lòng, thế là hỏng bét, anh nghĩ mình là con gái dễ dãi, sẽ chán mình... Nước mắt tủi thân cũng theo đó chảy ra, bất quá không nhanh không chậm anh đã quay lại, nụ cười hớn hở, người đàn ông đem chân cô lần nữa tách mở rộng ra, tiểu hoa sưng tấy phơi bày trước mắt anh.
"A " Cô thấy một cỗ mát lạnh chà sát vào nơi riêng tư của mình. "Em không cần Tử Trung, để em tự làm"