Chương 21
Lê Tử Trung rời đi đến 10 ngày sau mới quay lại. Bây giờ là buổi chiều, chắc là cô đang ngủ. Anh lên phòng chỉ bắt gặp Khương Hà Nhi đang ôm gấu bông anh tặng mà ngủ say sưa. Mấy ngày không gặp anh nhớ cô chết đi được, không chờ thêm mà đặt một nụ hôn lên má cô. Lúc đang ghé sát bỗng cô tỉnh giấc, hai mắt vẫn mơ màng.
Khương Hà Nhi chủ động ôm lấy cổ anh, ngậm lấy môi anh. Anh cũng phối hợp, trao đổi môi lưỡi với cô, tìm kiếm vị ngọt lâu ngày xa cách. Trong trí nhớ của anh, cô chưa bao giờ chủ động.
"Mèo con, có phải nhớ anh rồi không?" Anh liếm liếm môi cô
"Ừm...sao anh đi lâu thế?" Cô không muốn buông anh ra
"Có việc"
Khương Hà Nhi bất giác nhớ lại chàng thiếu niên với áo sơ mi trắng cẩn thận chăm sóc cho đám mèo hoang trong con hẻm. Kể từ lúc đó, trái tim cô bất giác đập loạn. Cô ôm chặt anh thêm.
Thấy cô dính người, anh đành bế cô vào phòng tắm, giúp cô rửa mặt rồi mang cô xuống phòng ăn. Dù sao cũng đến giờ dùng bữa tối rồi.
"Để em nấu ăn" Cô rời khỏi anh, nhưng anh lại chẳng muốn buông cô ra
Khương Hà Nhi đành để anh ôm. Một lúc lâu sau Lê Tử Trung mới chịu buông cô ra, giúp cô nấu ăn. Muốn nhìn cô lâu thêm một chút. Có anh bên cạnh cô cũng thấy tâm tình ổn hơn. Hai người vừa nấu ăn, vừa trò chuyện.
Sau khi ăn tối, Khương Hà Nhi dọn bát đĩa mang đi rửa. Trong lúc cô đang để bát vào máy rửa thì Lê Tử Trung bước đến, từ phía sau ôm cô vào lòng
"A...Tử Trung, anh làm em giật mình. Em đang rửa bát "
Lê Tử Trung hít hà hương thơm quen thuộc, anh thì thầm vào tai cô
"Hà Nhi, gọi tên anh"
"Tử Trung"
"Gọi nữa đi"
"Tử Trung, Tử Trung..."
Giọng cô thật dễ nghe, có lẽ anh nghe bao nhiêu cũng không đủ. Lại ôm cô chặt thêm.
Khương Hà Nhi không đẩy anh ra, tay vẫn chuyên tâm với bát đĩa, đem chúng lau khô, bỏ vào tủ đựng bát.
"Hà Nhi" Anh gọi
"Có gì sao?"
"Hà Nhi"
"Em đang ở đây mà"
"Hà Nhi, em thật thơm"
Khương Hà Nhi cảm thấy hôm nay Lê Tử Trung thật kì lạ. Anh dính lấy cô như vậy, cô không quen...
"Không phải anh lại muốn nữa chứ? Anh đừng làm loạn, em phải rửa bát. Lát nữa em tắm rồi mặc kệ anh làm loạn"
"Lát nữa anh muốn ôm Hà Nhi ngủ"
Khương Hà Nhi thở ra nhẹ nhõm, nếu ôm ngủ thì không sao.
"Hà Nhi, anh muốn ăn món ngọt"
Khương Hà Nhi mới nhớ ra, mấy ngày nay anh không trở về, cô cũng quên mất không liệt kê món ngọt vào danh sách đồ cần mua, đưa cho vệ sĩ.
"Em quên không chuẩn bị đồ tráng miệng, bây giờ còn sớm, em bảo họ đi mua"
Lê Tử Trung cười nhẹ, giữ cô lại. Chỉ sợ cô đi thật, anh nói
"Không cần. Ở đây anh có món ngọt rồi"
Khương Hà Nhi cảm giác hai má nóng bừng bừng, hơi thở của người nào đó phả vào tai cô, vì động tình mà nóng bỏng. Anh vậy mà coi cô là món ngọt.
"Đừng đùa nữa, món ngọt này không ngon" Cô đáp
"Rất ngon...cũng chỉ có mình anh ăn được"
==================================================
"Tử Trung, em phải rửa bát "
Lê Tử Trung giơ tay tắt máy rửa bát, anh buông Khương Hà Nhi ra, xoay cô lại. Anh nhanh chóng bế cô lên, mang cô đến gần chiếc bàn cạnh đó. Anh ngồi xuống ghế để cô ngồi trên đùi mình.
Khương Hà Nhi ngồi đối diện Lê Tử Trung, hai chân quấn quanh eo anh. Khung cảnh đậm tình.
Lê Tử Trung kéo khóa váy, đem chiếc váy từ người cô tuột xuống, đến phần hông thì không thể xuống tiếp. Chiếc áo lót cũng bị anh cởi ra, ném sang một bên. Cơ thể cô rất đẹp, anh nhìn mãi không chán. Làn da trắng mịn, hai bầu ngực to tròn, nhũ hoa đỏ hồng dụ dỗ người ta đến cắn nuốt.