⬅ Trước Tiếp ➡

Hành động của Lê Tử Trung vô cùng tỉ mỉ, nơi hai cánh hoa đỏ hồng bị hành hạ tới sưng phồng, một ngón tay nhét vào cũng khó khăn, anh dùng ngón trỏ cùng ngón cái tách mở u h.uyệt, một ngón tay khác mang theo thuốc mỡ lành lạnh xâm nhập vào bên trong nơi u nộn, nhẹ nhàng mát xa, Khương Hà Nhi bị động mà cả cơ thể bị kích thích tới run rẩy, d.âm thủy không nén được chảy tí tách.
Cô vùi mặt vào gối không dám nhìn người đàn ông đang chuyên chú ma sát tiểu hạch đỏ hồng nộn của mình.
Xong việc anh đưa bàn tay đầy chất dịch ướt át kia đi rửa. Anh quay lại hỏi cô
"Bữa sáng em muốn ăn gì?"
"Gì cũng được, nhưng phải có sữa bò" Cô nhẹ giọng
Lê Tử Trung liền rời đi, anh chuẩn bị đồ ăn sáng. Khương Hà Nhi nhìn đồng hồ, bây giờ nên là bữa đầu trưa, à không, là bữa cuối sáng. Thật không hiểu sao anh lại có sức lực như vậy. Mỗi lần làm xong đều không mất sức giống cô, còn chuyên tâm hầu hạ cô.
==================================================
Sau trận chiến kịch liệt buổi sáng, Lê Tử Trung vẫn là mang bữa sáng đến tận phòng cho cô, bồi cô ăn sáng. Theo yêu cầu của cô, không thể thiếu sữa bò. Bữa sáng là hoành thánh cô thích.
"Ngon không?" Lê Tử Trung kiên nhẫn đút từng miếng cho cô
"Ngon" Cô vừa ý gật gật "Anh không ăn sáng sao?"
"Vừa thức dậy anh đã ăn rồi" Anh thở dài "Nhưng mà ăn chưa nó
Khương Hà Nhi phẫn uất nhìn anh, cứ có cơ hội là anh lại trêu cô.
Sau khi ăn sáng và uống xong sữa, cô liền đánh một giấc, còn dặn dò anh không được gọi cô dậy. Anh vậy mà cực kì nghe lời, không làm phiền cô.
Lê Tử Trung nhìn Khương Hà Nhi đang chuyên tâm ngủ trên chiếc giường mềm mại. Chỉ có lúc ngủ cô mới tỏ ra yên bình như vậy. Hàng mi cong cong, đôi mắt khép lại, hơi thở đều đềụ Anh muốn nhìn cô mãi như vậy, không nhịn được, trong lúc cô ngủ lén hôn lên môi cô.
Lê Tử Trung rời khỏi phòng ngủ, anh đến thư phòng xử lí chút việc. Nhìn ra ngoài cửa kính lớn trong suốt, bên ngoài là vườn hoa nở rộ. Trong một năm qua anh phát hiện cô vẫn hay ngồi trong thư phòng, ánh mắt vừa si mê vừa mong ước nhìn ra ngoài. Chỉ sợ nếu cửa kính không tốt, cô đã sớm đập vỡ kính rồi chạy ra.
Căn biệt thự này của anh được xem như là nhà an toàn. Tất cả cửa sổ đều được che lại bằng lớp kính chất lượng, súng đạn không xuyên qua nổi. Người ở trong không thể ra, ở ngoài không thể vào. Chỉ có mình anh có thể tự do đi lại.
Căn biệt thự này chưa từng cất giấu một ai, căn bản anh không tin tưởng những người đó. Lê Tử Trung chỉ giam Khương Hà Nhi ở đây, tin tưởng cô.
Khương Hà Nhi ngủ một giấc đến tối. Cô tỉnh dậy đã không thấy người đâu nữa, chỉ là bữa tối đã được chuẩn bị hẳn hoi, có tờ giấy ghi chú nếu cô dậy thì ăn tối.
Khương Hà Nhi hụt hẫng, nhưng sao cô lại thấy tiếc vì anh lại đi nhỉ? Là do cô sợ căn biệt thự này quá yên ắng hay là đã sớm sinh ra thứ tình cảm không đứng đắn với người giẫm đạp lên tự do của mình? Cô rời khỏi giường, bước đến bên cửa sổ được lớp kính dày bọc kín. Nhìn ra ngoài, ánh trăng rất sáng. Cô không biết đây là loại kính gì, mặc cô đục khoét suốt một năm qua vẫn không lấy chút vết xước
Kết quả là sau hôm đó, Lê Tử Trung đi nhiều ngày mà chưa quay lại. Khương Hà Nhi phải chịu cảnh cô đơn, một mình đi đi lại lại trong biệt thự, không ai trò chuyện với cô. Đến cả vệ sĩ ở cửa cũng đứng im như tượng, cô có nói gì cũng im lặng, chỉ là ngăn cô chạy ra.
Khương Hà Nhi đã chán lắm rồi


⬅ Trước Tiếp ➡