⬅ Trước Tiếp ➡

"A...á..." Khương Hà Nhi co người vì khoái cảm, tiểu h.uyệt trống rỗng bị lưỡi anh vòi vào. Anh như đang tìm kiếm bơ ở bên trong. Từng tầng từng lớp thịt đè ép lưỡi anh
"Tử Trung...nhanh lên..." Hai tay cô run run giữ chặt mép bàn.
Lê Tử Trung đưa đẩy lưỡi ra vào nhanh hơn, Khương Hà Nhi di chuyển eo theo động tác của anh. Rất nhanh đã đến giới hạn của cô. Đầu lưỡi anh bị cô xoắn chặt, giây sau cô liền bắn ra một dòng nước, anh tham lam nuốt vào.
Khương Hà Nhi thở phều phào, nước mắt đã rơi xuống vì lên đỉnh. Lê Tử Trung thấy vậy hôn lên mắt cô, liếm sạch những giọt lệ. Mằn mặn, cảm giác không ngọt bằng bên dưới.
Khương Hà Nhi ôm lấy anh
"Tử Trung, chúng ta về phòng "
"Được..." Anh bế cô lên, âu yếm ôm. Tiểu công chúa của anh nói về phòng thì về phòng.
==================================================
Lê Tử Trung ôm công chúa nhỏ về phòng, đặt cô xuống giường.
"Tử Trung anh thô quá"
"Thô?" Anh khó hiểu nhìn cô
"Em nói người anh cứng quá"
Thì ra là do anh chưa cởi áo, lúc nãy bế cô về phòng khiến da thịt non nớt của cô cọ vào áo sơ mi của anh đến phát đaụ
"Vậy Hà Nhi cởi giúp anh"
Cô giơ tay cởi từng cúc áo sơ mi cho anh, chiếc áo bị cởi ra, ném xuống sàn. Động tác của cô quá chậm, anh không chờ được lập tức đè cô xuống giường, chiếm lấy môi cô. Khương Hà Nhi quàng tay ôm cổ anh, nhắm hai mắt, hưởng thụ nụ hôn nhẹ nhàng. Cùng lúc đó anh dùng một tay cởi thắt lưng, rồi đến quần, c.ự vật đã rất căng. Anh kéo lấy tay cô, để cô chạm vào cây gậy đã cứng ngắc của mình. Cô vội rụt tay
"Sao thế? Vẫn chưa quen à?" Anh hỏi
"Em giật mình...lớn quá" Cô thẹn thùng
Lê Tử Trung cười, anh để bàn tay cô nắm lấy gậy t.hịt cứng, điều khiển tay cô xóc lên xóc xuống.
"Em xem...nó thích em..." Lê Tử Trung được một trận sảng khoái, tận hưởng được cô vuốt ve
Khương Hà Nhi vẫn ngại, bàn tay cô vội rời khỏi nơi đó. Lê Tử Trung quan sát
"Hà Nhi chảy nhiều nước như vậy có phải là tiểu h.uyệt cũng nhớ anh không?"
Cô lắc đầu, khi anh đi vắng cô chưa từng có suy nghĩ đó. Cũng không nghĩ cơ thể lại bán đứng mình, bị anh đùa một lúc đã ướt nhẹp
"Tử Trung, ngày mai anh ở lại, được không?" Hai mắt cô ướt vì nước mắt
"Sao thế? Mèo con thật sự nhớ anh rồi?"
"Nhớ anh...vậy mà anh không về với em" Cô trách móc
Lê Tử Trung nhìn Khương Hà Nhi, xoa xoa má cô
"Được rồi, sáng mai anh ở lại với em. Mới xa em 10 ngày đã bám anh dai như vậy rồi"
Hà Nhi của anh là bảo bối được anh đặt trong lòng, anh đã không cho cô ra ngoài tuyệt đối không để cô chịu uất ức. Thấy cô đã bắt đầu bám lấy anh, anh cũng tin tưởng cô thêm một chút.
Lê Tử Trung ngồi dậy, quỳ trên giường. Đem hai chân cô banh rộng sang hai bên, cây gậy to dài cọ cọ trước cửa h.uyệt
"Mới cọ hai cái lại ướt thêm rồi"
Khương Hà Nhi vùi đầu vào chăn, anh cứ luôn nói mấy câu d.âm loạn kia.
Hiện tại cô đã không cần phải nới rộng thêm, "phụt" một cái, gậy t.hịt cứng ngắc đã xông vào tiểu h.uyệt, cắm tận gốc rễ vào trong
"Hức..." Khương Hà Nhi oằn mình tiếp nhận anh
Chính Lê Tử Trung cũng tận hưởng sự ấm áp bao bọc cây gậy của mình, bên trong cô vẫn là sướng nhất.


⬅ Trước Tiếp ➡