Chương 24
Lê Tử Trung ra sức vận động, eo cô như nhấc khỏi mặt giường, tiểu h.uyệt vui mừng khi bị cắm, từng đợt dịch thủy ngọt ngào chảy ra, đều bị anh đâm vương vãi. Khương Hà Nhi không giống với những cô gái anh từng thử qua, cô cực kì mê người, có lẽ làm với người trong lòng sẽ có cảm giác khác. Làm cô, anh có thể vận động với tốc độ nhanh chậm tùy thích. Anh muốn khiến cô sung sướng để cô tận hưởng khi ở trên giường.
Đâm vào rút ra bên trong một hồi, anh liền bắn thẳng tinh hoa vào trong cô. Khương Hà Nhi nhận lấy tất cả của anh. Khương Hà Nhi cùng lúc cũng đạt cao trào, cô phóng thích chất lỏng ra ngoài. D.âm thủy phun trào như suối, thật lâu, giống như tiểu ra. Cuối cùng ướt một vũng trên drap giường mới chịu dừng lại.
Lê Tử Trung mang cô vào phòng tắm, cả hai đứng dưới vòi hoa sen, anh mở nước.
"Lúc nãy em bị bơ bôi lên, phải rửa sạch mới được"
"Tử Trung rửa giúp em"
Thế là Lê Tử Trung đè cô lên tường kính trong suốt, cả người cô áp vào kính, ngực áp sát vào kính trong, không ra hình dạng.
"A...Tử Trung...anh nói tắm mà..."
"Đừng quậy, anh dùng gậy t.hịt rửa giúp em"
Lê Tử Trung đứng sau cô. Ngay giây sau anh đem một chân cô nhấc lên, tiểu hoa bại lộ dễ dàng bị gậy cứng của anh chọc vào mà thao
"Haa..."
Khương Hà Nhi vốn không còn sức đứng nữa, tại anh nhấc một chân cô lên, còn đè cô vào tường kính như vậy.
Lê Tử Trung giữ tay Khương Hà Nhi đè lên tường kính, mười ngón tay đan vào nhau
"Hà Nhi...anh yêu em"
"Ức...a...ah...chậm thôi...ah...ưm..."
Đầu óc Khương Hà Nhi không tỉnh táo, hai tai cô ong ong vốn không nghe được gì, đã vậy còn có tiếng nước xả.
Sáng hôm sau tỉnh dậy Khương Hà Nhi thấy mình nằm trên giường, cô đã được anh tắm rửa sạch sẽ, thay cho một bộ đồ khác. Cả người như bị bẻ làm đôi. Mới 10 ngày không làm anh lại giống như sói đói, hung hăng cắm cô cả đêm, đến mức cô xin tha mà anh không dừng. Hạ thân cô bây giờ cực đau rát. Cô thầm mắng anh.
"Nhưng Lê Tử Trung đâu rồi?" Cô nhìn quanh không thấy anh đâu, chắc là lại bỏ cô đi rồi
Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, Khương Hà Nhi nằm xuống, giả vờ ngủ say. Lê Tử Trung bước đến ngắm nhìn gương mặt Khương Hà Nhi một hồi, lại không biết cô giả vờ ngủ.
Điện thoại nhét trong túi quần anh bỗng reo lên, anh vội nghe máy không để cô tỉnh giấc
"Có chuyện gì?"
==================================================
Rất ít khi Khương Hà Nhi nghe được Lê Tử Trung nói chuyện điện thoại, cho nên cô phải nghe thật kĩ xem người trong đó nói gì.
"Lê tổng, đã tìm được Tạ Đình Sâm rồi" Đầu dây bên kia truyền lại
Khương Hà Nhi không nghe rõ vì anh không bật loa ngoài, anh còn đứng cách cô khá xa. Chỉ nghe được giọng anh
"Tìm thấy rồi sao?"
"Tìm thấy gì cơ?" Khương Hà Nhi tự hỏi, cô hé mắt, nhìn biểu cảm của Lê Tử Trung, khuôn mặt anh đều lạnh như vậy.
Anh tiếp
"Nếu đã tìm thấy thì đưa 100 triệu cho hắn ta, cảnh cáo hắn đừng bao giờ quay lại thành phố S, cũng đừng xuất hiện trước mặt Hà Nhi. Nếu hắn dám quay lại sẽ giết hắn "
Khương Hà Nhi nhắm mắt, cô giả vờ ngủ rất bình tĩnh nhưng thật ra lòng đã rối như tơ vò.
Anh đang nói gì vậy chứ? Dễ dàng cho người ta 100 triệu, xem ra số tiền đó đối với anh không lớn, vậy mà vẫn còn nhốt cô ở đây, nói là muốn cô trả nợ. Rốt cuộc là tìm thấy ai, tại sao không được quay lại và xuất hiện trước mặt cô? "Người thân duy nhất của mình chỉ có Tạ Đình Sâm thôi...lẽ nào tìm được ông chú rồi?"