⬅ Trước Tiếp ➡

Khương Hà Nhi thầm nghĩ, cô rất muốn bật dậy hỏi anh. Nhưng cô lại nắm chặt chăn, cố giữ bình tĩnh. Tạ Đình Sâm nợ anh 100 triệu, anh không đòi nợ, còn đưa tiền cho ông ta, nói ông ta không được xuất hiện trước mặt cô nữa. Xem ra là không muốn thả Khương Hà Nhi ra. Lê Tử Trung là muốn làm gì?
Sau khi dặn dò nốt một số việc, Lê Tử Trung tắt điện thoại. Anh tiến lại phía giường, thấy cô vẫn đang ngủ say. Anh cười, đưa tay nhéo má cô
"Mèo lười, đừng ngủ nữa. Mau dậy ăn sáng đi"
Khương Hà Nhi giả vờ bộ dạng nửa tỉnh nửa mơ, cô vùi đầu vào chăn
"Không ăn"
"Ăn xong ngủ tiếp" Anh lật chăn ra "Em biết anh không có hứng thú với bữa sáng bình thường mà. Em phải ngoan, nếu không sẽ trở thành bữa sáng của anh"
"Không" Cô kéo lấy chăn "Hôm qua anh vừa ăn bánh ngọt rồi"
Lê Tử Trung nhấc bổng cô công chúa nhỏ của mình lên, anh ôm cô vào phòng tắm, tự mình đánh răng rửa mặt cho cô. Mỗi khi "ăn" xong anh đều đến hầu hạ cô.
Xong xuôi anh bế cô xuống phòng ăn. Lê Tử Trung đặt cô xuống ghế tự tay đút bữa sáng cho Khương Hà Nhi, vô cùng cưng chiềụ
"Em tự làm được"
"Đừng động đậy. Em giữ sức tốt để anh 'ăn' "
"Anh xấu xa, hôm qua anh ăn rồi, còn dám bôi bơ lên em. Hôm nay không cho anh ăn nữa "
Lê Tử Trung lại ôm Khương Hà Nhi về phòng, bữa sáng đã xong xuôi rồi. Cô thật muốn hỏi anh vì sao lại giấu cô chuyện đó, chuyện mà hồi sáng cô nghe được. Nhưng thật không có can đảm.
Tại vì Khương Hà Nhi cứ dính lấy nên Lê Tử Trung đi đâu là phải ôm cô đi theo.
"Sợ anh đi đến vậy à?" Anh nhéo mũi cô
"Sợ cô đơn, nếu anh thả em ra em sẽ không bám anh nữa"
Nghe đến đây Lê Tử Trung không vui, người ta là muốn cô bám như vậy.
Suốt cả buổi sáng Lê Tử Trung ngồi làm việc với máy tính, Khương Hà Nhi luôn ngồi ở bên cạnh thưởng thức dáng vẻ hoàn mĩ của anh. Sau một năm tiếp xúc, cô không ngờ học trưởng lúc xưa lại giàu và còn b.iến thái như vậy. Tuy là giam cầm cô và ham muốn cô đến mãnh liệt nhưng ngoài hai chuyện đó ra anh đối với cô rất tốt. Anh nhốt cô ở đây không biết anh đã có người yêu hay là gia đình chưa nhỉ? Cô tự hỏi.
Khương Hà Nhi chống cằm trên bàn làm việc nhìn anh, bất ngờ nhớ lại bài thơ năm đó
"Anh, vì sao nói Tương tư, tương kiến tri hà nhật. Thử thì thử dạ nan vi tình?"
Lê Tử Trung không nhìn cô, hai tay vẫn đặt trên bàn phím, mắt vẫn dán vào màn hình
"Vì nghĩa của nó là 'Nhớ nhau không biết ngày nào gặp. Lúc ấy đêm ấy chan chứa tình'. Đó là bài thơ Thu Phong Từ, nói về tình yêu đôi lứa"
"Ồ" Cô gật gù
"Sao thế? Năm đó học đến mấy bài này em thường thấy buồn ngủ nên lười học mà?"
Khương Hà Nhi tròn mắt nhìn cái người đang cười cười kia
"Sao anh nhớ?"
Năm đó là có một đám bạn nữ rủ cô đi học nhóm, bọn họ mê học trưởng khó khăn lắm mới nhờ anh dạy kèm được. Khương Hà Nhi cũng chỉ là đi theo, cô lười học nên thường xuyên ngủ gật khi học đến mấy bài thơ. Những nữ sinh kia và Lê Tử Trung cũng để cô ngủ.
"Em ngốc nghếch nhất nhóm, cũng chỉ có mình em ngủ. Sao anh không nhớ được?" Anh chống cằm nhìn cô
"Ai ngốc nghếch chứ? Năm đó thi tuyển sinh lớp chuyên điểm của em lọt vào top 20 khối đó"
Lê Tử Trung bật cười, nói cô ngốc đúng là không sai. Với kiểu học đó của cô sao có thể thuận lợi vào lớp chuyên? Lại còn với số điểm lọt top 20? Năm đó cậu của anh là hiệu trưởng trường, anh ăn gian giúp cô không khó.


⬅ Trước Tiếp ➡