⬅ Trước Tiếp ➡

xuống trên mặt biển.
Bao nhiêu người cố ý ra biển đuổi theo cá voi nhưng đều thất bại không thu hoạch được gì mà buồn bã quay về.
Thế nhưng hai người với vận may rất tệ này lại ngoài ý muốn nhìn thấy khoảnh khắc đàn cá voi xuất hiện.
Bản nhạc từ phòng tiệc vang bay bổng vọng đến.
Tiếng violin và piano hoà nhịp cùng nhaụ Phong cách iazz ngẫu hứng, nhẹ nhàng và phóng khoáng, hoàn toàn hợp với bầu không khí xa hoa mê hoặc này.
Đàm Tri Nghi ngẩn người.
Mọi ngôn ngữ đều trở nên nhợt nhạt và bất lực.
Cô gần như không nỡ chớp mắt, cố gắng ghi nhớ khoảnh khắc này.
Ánh mắt Mạnh Duật dừng lại trên gương mặt cô.
Hoàng hôn phủ lên người cô một lớp lụa mềm mại, như hòa cô vào một bức tranh sơn dầụ Đôi mắt đang nhìn về phía xa kia, bình thường luôn chứa đựng ý cười long lanh, giờ đây trong ánh chiều tà lại đặc biệt sáng.
Một lát sau anh mới chậm rãi dời ánh mắt đi, không nói gì.
Rất lâu sau, Đàm Tri Nghi mới lấy lại tinh thần.
Cô cười ngại ngùng với Mạnh Duật “Xin lỗi, tôi chưa từng ra ngoài biểnngắm cá voi.
Có phải trông hơi ngây ngô rồi không.” “Gia đình họ Đàm không đến mức không có điều kiện đó.” “Có chứ.” Đàm Tri Nghi mỉm cười, ánh sáng lấp lánh như dát vàng phản chiếu vào đáy mắt cô, sáng long lanh.
Cô chuyển sang nói tiếng Quảng Đông, giọng điệu nhẹ nhàng, như một lời nói đùa.
“Con gái đã chết và bảo bối cưng ngoan ngoãn sao có thể giống nhau được.” Gió trên biển thổi không ngừng, cuốn bay câu nói đùa đó đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Một lát sau, Mạnh Duật tiện tay đặt ly rượu xuống bệ đá, nhìn cô và nói “Tiểu thư Đàm, biết khiêu vũ không?” “Gì cơ?” Âm nhạc hòa lẫn trong tiếng sóng biển và tiếng gió, Đàm Tri Nghi nghe không rõ giọng anh.
Mạnh Duật đưa tay về phía cô.
Đàm Tri Nghi thoáng sững sờ, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Bàn tay rộng lớn bao trọn bàn tay nhỏ, khẽ kéo về phía anh.
Đàm Tri Nghi ngã vào lòng anh, mùi gỗ đàn hương và whisky, áp đảo xâm chiếm mọi giác quan của cô.
Nhịp tim cô đột ngột mất kiểm soát, hơi thở cũng rối loạn theo.
Bàn tay còn lại của anh đỡ lấy eo cô, hơi ấm lòng bàn tay truyền qua lớp váy, hoàn toàn không thể phớt lờ.
Cô không tự chủ được mà căng thẳng sống lưng.
Cô chưa từng được học Tango một cách bài bản, lo lắng giẫm phải Mạnh Duật.
Cô cúi đầu chú ý đến bước chân của mình, mỗi bước đều vụng về và thận trọng.
Mặc dù vậy, cô vẫn bước sai một bước, giẫm lên mu bàn chân anh.
Đàm Tri Nghi vô thức nín thở, cẩn thận nhìn anh.
Mạnh Duật dường như không hề bận tâm chút nào, bước chân tùy hứng tự nhiên.
Nhìn ánh mắt hoảng hốt như thỏ con của cô, anh điềm đạm nói “Tiếp tục.” Không trách mắng, không tức giận bỏ đi, mà dẫn dắt cô.
Bầu không khí ngày hôm đó quá tuyệt vời, Đàm Tri Nghi dần dần thả lỏng, theo kịp nhịp điệu của Mạnh Duật.
Bên môi cô là một nụ cười không tự chủ.
Hải âu bay lượn, tiếng cá voi ngân xa.
Gió biển mặn mà thổi qua người, những phiền muộn và lo lắng dường như tạm thời bị cơn gió thổi tan trong khoảnh khắc này.
Bước chân lướt theo điệu nhạc, khoảnh khắc xa rời Mạnh Duật, cô lại có chút tham luyến mùi hương trên người anh.
Nhưng giây tiếp theo, Mạnh Duật lại nắm tay cô, kéo cô trở lại trước mặt.
Cô đặt tay lên vai anh, khẽ cười một tiếng.
Mái


⬅ Trước Tiếp ➡