Chương 23
tóc bay theo động tác xoay tròn của cô, giữa hàng lông mày cô là nụ cười rạng rỡ chân thật.
Khoảnh khắc đó, Đàm Tri Nghi là người tươi sáng, chứ không phải ngoan ngoãn nghe lời.
Trong gió tràn ngập sự tự do và phóng khoáng.
Tiếng đàn piano ngân nốt cuối cùng, Mạnh Duật siết chặt tay, Đàm Tri Nghi ổn định nằm gọn trong vòng tay anh.
Ánh mắt giao nhau, hơi thở cũng quấn quýt.
Hoàng hôn, gió biển, đàn cá voi, âm nhạc.
Thật thích hợp để hôn môi.
Tay Đàm Tri Nghi đặt trên ngực anh, cô nhón chân tiến gần anh hơn.
Khoảng cách rút ngắn, rồi lại rút ngắn.
Môi cô chỉ còn cách môi anh một chút nữa là chạm vào.
Khung cảnh tươi đẹp này, bị kẻ đột nhập phá hỏng.
“A Duật, đứa em trai rẻ tiền của cậu…” Cố Thời Quân vừa nói vừa bước lên boong tàu, khi nhìn rõ hai người thì giọng nói chợt im bặt.
Đàm Tri Nghi khẽ “A” một tiếng, mỉm cười, vẫn nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Mạnh Duật.
“Làm sao bây giờ, bị phát hiện rồi.” Dường như rất phiền não.
Nhưng cô lại không đẩy anh ra, ngược lại còn không hoảng hốt không vội vàng dán môi lên môi Mạnh Duật.
Một người lạnh lùng như thế, đôi môi lại ấm áp và mềm mại hơn cô tưởng tượng.
Môi lưỡi triền miên, giọng Đàm Tri Nghi nhẹ đến mức như sắp tan biến trong gió, vô cùng quyến rũ.
“Phiền ngài Mạnh giúp tôi giữ bí mật nhé.” Cố Thời Quân trợn tròn hai mắt, đứng cứng đờ tại chỗ.
Đàm Tri Nghi lướt qua anh ta, đi xuống cầu thang, nghe thấy anh ta hỏi Mạnh Duật “Cậu điên rồi à?” Trong cuộc đối đầu này, đâu chỉ có một người điên.
Mãi rất lâu sau này, Đàm Tri Nghi mới biết điệu nhảy ngày hôm đó được gọi là “Bước một khoảng cách” A Piacere Tên gốc Tango Por Una Cabeza .
Bước chân tiến gần rồi lại kéo xa, giai điệu cuồng nhiệt rồi lại trở về bình lặng.
Hóa ra ngay từ lúc câu chuyện bắt đầu đã nói với cô rằng, nhiều chuyện đã định sẵn chỉ còn một bước chân.
Nhưng đó là chuyện sau này, lúc bấy giờ không ai biết.
Hiện tại Cố Thời Quân đi đi lại lại bên cạnh Mạnh Duật “Tôi cứ tưởng cậu điều tra thân thế cô ấy là để chỉnh đốn mẹ con Tần Vân, ai ngờ cậu lại để ý cô ấy sao?” Mạnh Duật mặc kệ anh ta ồn ào, châm cho mình một điếu thuốc.
Ánh sáng tàn lửa lập lòe, đôi mắt anh mờ ảo sau làn khói, không nhìn rõ cảm xúc dưới đáy mắt.
Khói thuốc nhanh chóng tan vào gió.
Anh kẹp điếu thuốc giữa ngón tay lấy ra khỏi môi, trong tầm mắt thoáng thấy một vệt đỏ ở đuôi thuốc.
Là do Đàm Tri Nghi để lại trên môi anh, sau đó lại in lên đuôi thuốc.
Anh khẽ nhướng mày không tiếng động, rồi lại cắn điếu thuốc đó.
Cả Yến Thành này có người nào dám để đại thiếu gia Mạnh chơi trò ve vãn tán tỉnh?
Nhưng Đàm Tri Nghi đã làm thế.
Cố Thời Quân chứng kiến toàn bộ quá trình, lắc đầu không thể tin được.
Anh ta đưa ra kết luận “Cậu đúng là điên rồi.” “Cậu có chuyện gì à?” Mạnh Duật lạnh nhạt liếc anh ta một cái.
“Tôi định nói, đứa em trai rẻ tiền của cậu vì một cô người mẫu trẻ mà suýt đánh nhau với người ta.
Còn muốn thay em dâu cậu cảm thấy không đáng.” Cố Thời Quân vỗ tay, giơ hai ngón tay cái lên.
“Ai ngờ, em dâu cậu còn hơn cả xuất sắc.” “Cậu có biết không, mấy hôm trước tôi tùy tiện hỏi thăm.
Trong giới Yến Thành này, cứ là người từng tiếp xúc với cô ấy, không ai không khen