Chương 3
nụ cười đúng mực, nghe vậy không hề tỏ ra chút bực bội nào, giúp anh ta đổi lại đôi khuy măng sét ngọc trắng ngà ban đầụ Mạnh Quản Nhạc nhìn cô im lặng đứng đó, cúi đầu ngoan ngoãn giống như đấm vào bông.
Sự khó chịu trong lòng càng tăng lên.
Anh ta ghé sát tai cô, bực tức đe dọa “Tôi nhấn mạnh lại lần nữa.
Nếu không phải ông nội bảo, đợi kết hôn xong sẽ để tôi tiếp quản một phần sản nghiệp, tôi tuyệt đối không đồng ý cưới cô đâụ Tương lai chúng ta ai chơi nấy, cô cũng đừng hòng quản tôi.” “Nghe rõ chưa?” “Tôi hiểu rồi.” Mạnh Quản Nhạc lại nhìn cô một lần nữa.
Thể nào mẹ anh ta lại ưng cô.
Tính tình nhu nhược dễ kiểm soát, bảo làm gì làm cái nấy, nhìn rất hợp để kết hôn.
Thật là chán.
Anh ta khẽ “hừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Vừa nghịch điện thoại vừa nghênh ngang bỏ đi, không biết đang nhắn tin với cô người yêu nào gần đây.
Lúc này Đàm Tri Nghi mới ngước mắt lên, nhìn theo bóng lưng anh ta, ánh mắt lưu chuyển, trong một khoảnh khắc nào đó không thể che giấu một tia khinh thường.
Đồ vô dụng đầu óc rỗng tuếch.
Chỉ cần giả vờ trước mặt anh ta một chút, anh ta sẽ không biết trời cao đất dày là gì rồi.
Giọng Tần Vân từ tầng hai vọng xuống “Tri Nghi, con lên xem mẹ nên đeo sợi dây chuyền nào thì hợp?” Đàm Tri Nghi lập tức nở nụ cười đúng lễ nghi, nhẹ nhàng đáp lời “Con lên ngay.” Cô lại trở thành tiểu thư Đàm ngoan ngoãn, thuần lương kia.
Đã hai tiếng kể từ giờ ăn trưa trôi qua, Mạnh Duật vẫn chưa xuất hiện nhưng không ai dám thắc mắc.
Dù sao thì ngay cả người trong gia tộc muốn gặp anh cũng phải đặt lịch hẹn với trợ lý đặc biệt của anh.
Mạnh Quản Nhạc vừa định than phiền đã bị Tần Vân lườm một cái.
Đàm Tri Nghi đứng bên cửa sổ, nhìn màn mưa càng lúc càng dày.
Sương mù dần trở nên dày hơn, mọi thứ trở nên mờ ảo biến cảnh vật như một bức tranh thủy mặc.
Mạnh Duật sống kín tiếng, hành tung bí ẩn.
Trong giới truyền thông, không ai dại dột dám đưa ống kính về phía anh.
Do đó, dù danh tiếng anh vang khắp Yến Thành, nhưng số người từng gặp anh lại chẳng bao nhiêụ Cô đến đây trọn vẹn hai tháng mà vẫn chưa có cơ hội gặp Mạnh Duật.
Cô có chút thất thần, cho đến khi một bóng dáng cao lớn xuất hiện ở hành lang xa xa.
Dưới làn mưa cùng sương mù che phủ, anh giống như nhân vật được phác họa vài nét đơn giản trong tranh.
Không thấy rõ, nhưng lại toát lên vài phần bí ẩn khó diễn tả thành lời.
Anh bước qua gió mưa mà đến, nhưng không hề dính chút nước mưa nào.
Mạnh Duật lướt qua đám người đang chờ đợi, đi thẳng lên thư phòng ở tầng hai, không hề liếc mắt nhìn một cái.
Tần Vân vừa phát ra một âm tiết trong miệng, chưa kịp ghép thành lời hoàn chỉnh.
Bà đành quay sang nhìn Mạnh Quản Nhạc không nên thân, trách móc “Sao không gọi anh trai con lại?” “Con nào dám?
Đồ sát…” Đàm Tri Nghi ẩn mình giữa mọi người, nhìn theo bóng lưng cao lớn đó, cho đến khi anh biến mất ở góc rẽ tầng hai.
Mẹ của Mạnh Duật xuất thân từ gia đình làm chính trị, không ai có thể dò được gốc rễ của gia tộc đó ở Nam Thành sâu đến mức nào.
Anh nắm trong tay nguồn lực cả về thương mại lẫn chính trị, lại thêm thủ đoạn sấm sét.
Chỉ trong vài năm tiếp quản tập đoàn Mạnh thị, anh đã tái thiết tập đoàn vốn