⬅ Trước Tiếp ➡

hư vô, mãi lâu sau mới bình tĩnh lại nhịp tim cùng hơi thở.
Mọi thứ quen thuộc đều đang nói với cô rằng, vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Người đó và khoảng thời gian đó, tất cả đã trở thành chuyện của rất lâu về trước rồi.
Mưa dầm dề kéo dài nhiều ngày.
Khu dinh thự đã trải qua trăm năm thăng trầm giờ chìm trong màn mưa và sương mù dày đặc.
Những mái ngói chạm trổ, cột kèo vẽ họa tiết tinh xảo sau khi bị nước mưa gột rửa càng thêm hùng vĩ, tráng lệ.
Trong nhà, từ chủ nhân đến người làm, tất cả đều đang tất bật chuẩn bị.
Tần Vân cầm vài bộ đồ hiệu sang trọng cùng đồ đặt may đo, lần lượt ướm thử từng bộ lên người Mạnh Quản Nhạc nhưng không bộ nào vừa ý.
Người làm bên cạnh lập tức đưa bộ khác lên thay.
Thời gian dường như chẳng để lại dấu vết trên khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của bà, đến mức có người còn lầm tưởng bà và Mạnh Quản Nhạc không phải mẹ con mà là chị em.
Mạnh Quản Nhạc vừa bị gọi dậy từ trong mơ, bực bội cằn nhằn nói “Sao cái thằng sát thần đó đột nhiên lại muốn về?
Mẹ, mẹ làm ầm ĩ như vậy, có cần thiết không?” Tần Vân trách móc “Cẩn thận cái miệng của con, nhỡ người khác nghe thấy truyền đến tai anh trai con thì con tự lo liệu đi.” Nói rồi, ánh mắt bà cố ý hay vô tình liếc sang người đang đứng cách đó không xa.
“Sát thần” trong miệng Mạnh Quản Nhạc chính là người anh trai cùng cha khác mẹ của anh ta, Mạnh Duật, người đang nắm quyền cao nhất của gia tộc Mạnh.
Đàm Tri Nghi cụp mắt, xem như không nghe thấy.
Trên chiếc khay người làm bưng tới bày biện vài hộp trà.
Cô lấy một nhúm đưa lên mũi ngửi rồi hơi nhíu mày.
“Đổi sang Thái Bình Hầu Khôi, dùng bộ ấm Nhữ Diêu mà phu nhân mới mua mấy hôm trước.
Nước suối cũng chuẩn bị sẵn.” Người làm "dạ" một tiếng rồi đi làm.
Tần Vân hài lòng gật đầu, vẫy tay gọi cô “Tri Nghi, đừng bận tâm đến trà nữa.
Lại đây, con xem Quản Nhạc mặc bộ này có được không?” Đàm Tri Nghi ngước mắt nhìn Tần Vân, như thể lúc này mới dành tâm trí chú ý.
Cô bước lại gần, mỉm cười nói “Màu xanh hồ rất hợp với Quản Nhạc.” “Mẹ cũng thấy bộ này đẹp.
Con giúp nó mặc vào đi, nó tự làm không được gọn gàng.” Ngay cả một việc nhỏ như thay quần áo, Tần Vân cũng cho rằng con trai bảo bối của bà cần người phục vụ.
Đàm Tri Nghi khẽ cụp mắt, dịu dàng đáp lời.
Cô giúp Mạnh Quản Nhạc mặc áo sơ mi, cài khuy măng sét, tỉ mỉ chỉnh từng nếp nhăn ở vạt áo.
Mạnh Quản Nhạc nhìn người con gái trước mặt.
Cô là vị hôn thê mà mẹ anh ta đã chọn ra từ một đống người.
Hình như đến từ Hồng Kông hay nơi nào đó, anh ta không nhớ rõ.
Dù sao cũng là người miền Nam.
Trong cốt cách toát ra sự điềm tĩnh nhẹ nhàng như mưa khói rất hợp với nội trợ, giống như cái khuy măng sét ngọc trắng trên tay áo anh ta.
Mạnh Quản Nhạc càng nhìn càng thấy chướng mắt, khó chịu lan theo cả đôi khuy măng sét kia.
Thế là đột nhiên anh ta gây khó dễ “Xấu quá, đổi đôi khác.” “Vâng.” Đàm Tri Nghi ngoan ngoãn, dịu dàng đáp lời.
“Vẫn xấu, đổi nữa đi.” Anh ta cố tình đợi cô cài xong rồi mới bắt đầu soi mói, lặp đi lặp lại ba bốn lần.
Cuối cùng lại bắt cô đổi về đôi đầu tiên.
Rõ ràng là chỉ muốn gây khó dễ cho cô.
Đàm Tri Nghi vẫn giữ


⬅ Trước Tiếp ➡