⬅ Trước Tiếp ➡

từ xa kia bỗng nhiên ngước mắt nhìn về phía cô.
Chỉ một ánh mắt từ xa, cô đã thấy hơi run chân.
Cô rụt rè cúi đầu, bước về phía trước.
Nước mưa trượt dài trên cửa kính, trong phòng trà tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng mưa.
Giữa thương trường Quảng Đông và Phúc Kiến, nhiều thương vụ đã được xúc tiến trên bàn trà.
Từ nhỏ Đàm Tri Nghi đã được mưa dầm thấm đất nên tài nghệ pha được một ấm trà không tệ.
Nhưng hôm nay cô không dùng bất kỳ kỹ thuật phô trương nào.
Những kỹ thuật đó dùng trong các buổi tụ tập của Tần Vân cùng bạn bè của bà thì còn tạm ổn.
Đặt trước mặt Mạnh Duật tất cả đều trở thành không đủ.
Vì thế, cô chỉ pha trà một cách quy củ.
Chén trà đặt trước mặt Mạnh Duật, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Nhiệt độ chén trà nóng vừa phải, thời gian ra nước trà được kiểm soát cực tốt.
Nước trà trong suốt, vị đắng chát và ngọt đạt đến một sự cân bằng tinh tế.
Đầu ngón tay Mạnh Duật vân vê lấy chén trà gốm Nhữ Diêu màu xanh thiên thanh, khẽ lắc lư, không rõ là thích hay là ghét.
So với Mạnh Quản Nhạc, Mạnh Duật hiển nhiên là chỗ dựa tốt hơn.
Chỉ là nghe được không ít chuyện về anh từ miệng các phu nhân giàu có, cô khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi.
Với bối cảnh đơn sơ của cô nếu dây dưa với người này sợ rằng ngay cả xương cốt cũng không còn.
Khi Đàm Tri Nghi lại một lần nữa giả vờ vô ý nhìn về phía người đối diện, người đó nhấc mí mắt lên nhìn về phía cô.
Hốc mắt Mạnh Duật rất sâu, ánh mắt có vẻ mệt mỏi.
Sự tính toán trong lòng cô dường như không chỗ nào che giấu được dưới ánh mắt anh.
“Nhìn tôi đã lâu rồi, có tâm tư gì không bằng nói thẳng.” Đàm Tri Nghi cúi thấp mày mắt.
Tâm tư gì sao?
Tâm tư của cô là đạp lên cái kẻ vô dụng kia, nắm chắc chỗ dựa mới ngay trước mắt ày.
Dưới cái nhìn đầy uy nghiêm của anh, sống lưng cô bất giác cứng đờ.
Vì nên cô chỉ nói “Không dám có ý đồ khác.” “Không dám thì đã không ngồi ở đây rồi.” Giọng trầm thấp của anh vang vọng trong phòng trà rộng rãi, nghe thật xa xăm.
Cùng lúc đó, một tiếng sấm sét đánh xuống, ánh chớp chậm hơn một nhịp xé tan ánh sáng hỗn độn trên bầu trời.
Anh rũ mắt như đang nhìn xuống mọi sinh linh.
Bóng ma mang ý đồ bất chính như cô đây, không có nơi nào để trốn thoát.
Cảm giác áp bức từ Mạnh Duật dường như có thực thể, từng chút từng chút một nuốt chửng sự bình tĩnh của cô.
Bàn tay Đàm Tri Nghi đang cầm nắp chén trà khẽ run lên gần như không thể nhận thấy.
Cô cắn nhẹ môi, cảm giác đau đớn giúp cô tỉnh táo hơn, đồng thời cũng mang chút ý tứ tỏ vẻ yếu đuối.
Sau đó, cô mỉm cười với Mạnh Duật.
Một nụ cười yếu mềm, tĩnh lặng tựa như vô hại.
“Ngài Mạnh hiểu nhầm rồi, chỉ là tôi sợ tay nghề pha trà không tốt khiến ngài cảm thấy không vừa ý, chứ không có tâm tư nào khác.” Cô biết Mạnh Duật không thích Mạnh Quản Nhạc gọi anh là “anh”, bởi vậy cô mới gọi anh là “ngài Mạnh”.
Hương trà lượn lờ xung quanh, hương thơm kéo dài xa hơn.
Nói nghệ thuật pha trà không tinh tế, sợ rằng chỉ là lời khiêm tốn.
Mạnh Duật lại liếc nhìn Đàm Tri Nghi một cái, không rõ có tin lời cô nói hay không nhưng cuối cùng cũng bỏ qua cho cô.
“Không phải người Yến Thành?
Nghe giọng không giống.” Mạnh Duật cũng


⬅ Trước Tiếp ➡