⬅ Trước Tiếp ➡

không ngước đầu lên, tay đặt trên đầu gối, vô tình hay hữu ý gõ nhẹ.
“Lớn lên ở Hương Cảng, gần đây mới đến Yến Thành.” Đàm Tri Nghi cúi đầu đáp lời.
“Hương Cảng, biết nói tiếng Quảng Đông không?” Anh tùy tiện hỏi.
“Ngài Mạnh muốn nghe gì?” “Cô nói gì?” Cô suy nghĩ một lát, nói hai câu chúc may mắn.
“Vậy thì tôi xin chúc ngài Mạnh làm gì cũng suôn sẻ, miệng cười vui vẻ Hàm ý chúc ngài gặt hái thành công và luôn tươi cười rạng rỡ .” Mạnh Duật khẽ cười một tiếng “Cô đang chúc Tết tôi đấy à?” Lúc này anh mới đánh giá cẩn thận người trước mặt.
Một đoạn cổ cô mềm mại trắng nõn.
Ở vị trí gần xương quai xanh bên cổ có một nốt ruồi son, ẩn hiện dưới mái tóc.
“Cũng chúc Tết rồi, cho cô thêm một cơ hội.
Nói đi, đến đây là muốn gì.” Đàm Tri Nghi không lộ vẻ gì, lén cấu vào lòng bàn tay.
Mạnh Duật là người từng trải, kiểu người nào mà anh chưa gặp qua thẳng thắn, ý nhị, trung thành, hám lợi.
Dù cho cuộc nói chuyện này, giây tiếp theo anh có thể quên cô ngay lập tức, làm thế nào để khiến anh có ấn tượng lúc này là điều vô cùng quan trọng.
Ánh mắt cô khẽ dao động một lúc, rồi cô lại nói “Muốn quá nhiều thứ.
Càng nghĩ lại càng thấy không bằng cứ làm theo ý ngài Mạnh là tốt nhất.” Ánh mắt Mạnh Duật dừng lại trên mặt cô vài giây, không nói tiếp về chủ đề này.
Đúng lúc có cuộc điện thoại gọi đến, anh tùy ý liếc nhìn.
Đàm Tri Nghi tự giác đứng dậy rời đi, hôm nay đã lộ mặt trước Mạnh Duật là được rồi.
“Làm theo ý anh ấy”, đương nhiên là lời nói dối.
Chỉ là cô muốn quá nhiều, cần phải từ từ tính toán.
Trong điện thoại, bạn bè rủ rê tụ tập, Mạnh Duật chẳng có hứng thú.
Hương trà vẫn vương vấn xung quanh, lưu lại rất lâu không tiêu tan.
Anh bỗng dưng nhớ đến nốt ruồi son ở cổ cô, giống như một nhành mai lạnh trên tuyết mùa đông, một giọt máu trên tờ giấy trắng.
Mạnh Duật tiện tay đẩy cửa sổ ra một chút, cái lạnh của ngày mưa làm loãng đi hương trà Thái Bình Hầu Khôi đang lan tỏa khắp phòng.
Kết thúc cuộc điện thoại, quản gia bước vào, cúi người cung kính bên cạnh anh.
“Thiếu gia, tiểu thư Tống đã đến.” Mạnh Duật khẽ dừng lại, nhìn về hướng Đàm Tri Nghi vừa rời đi, cười như không cười.
Tự thấy sự nhầm lẫn này có chút hoang đường.
Lần này ông cụ tốn công sức gọi anh về là để gặp cô tiểu thư nhà họ Tống này.
Không ai có thể quyết định thay anh, hôm nay ngồi ở đây chẳng qua là không muốn làm mất mặt ông cụ.
Vì thế, anh nhàn nhạt nói “Bảo cô ấy không cần đến nữa.” “Tiểu thư Tống nói là vì quên lấy quà tặng cho ngài nên quay lại, làm mất chút thời gian.” Mạnh Duật lười biếng nhấc mí mắt, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, ý tứ rất rõ ràng… Thứ gì đáng để so sánh với thời gian của anh.
“Vậy quà cô Tống mang đến có nhận không ạ?” “Tặng cho ông.” Quản gia im lặng lui xuống, không nói thêm lời nào, biết rằng cuộc đối thoại này đã chạm đến giới hạn kiên nhẫn của Mạnh Duật.
Đàm Tri Nghi bước ra khỏi phòng trà, suy nghĩ làm thế nào để sớm có cơ hội gặp lại Mạnh Duật.
Đi qua hành lang, Mạnh Quản Nhạc vội vàng hỏi cô “Thế nào?
Đã nói cái gì với anh ấy?” Đàm Tri Nghi lắc đầu nói “Ngài Mạnh rất bận, chưa kịp nói được hai câu thì có điện thoại gọi đến rồi.” Mạnh Quản Nhạc thất


⬅ Trước Tiếp ➡