Chương 8
Đàm Tri Nghi “Ngày mai bảo nhà tạo mẫu đến một chuyến.” Đàm Tri Nghi ngoan ngoãn nói “Vâng”.
“Chỉ là đi đánh bài thôi, không biết còn tưởng con đi trình diễn thời trang.” Mạnh Quản Nhạc cằn nhằn.
“Cái vòng kia khó chen chân vào đến mức nào, con còn không biết sao?
Cơ hội này hiếm có, con đi lộ mặt cho tốt.
Kết giao thêm vài người bạn sau này thường xuyên liên lạc, cũng không cần phải chỗ nào cũng cầu xin anh con.” Đợi đến khi Tần Vân cuối cùng cũng chuẩn bị xong, Mạnh Quản Nhạc ném một bộ bài poker tới.
Đàm Tri Nghi không đỡ kịp, hộp bài rơi xuống đất.
Mạnh Quản Nhạc “chậc” một tiếng “Đồ ngốc.” “Tự mình nghiên cứu cách chia bài đi, đừng đến lúc đó cái gì cũng không biết, làm mất mặt tôi.” Đàm Tri Nghi khó xử nhíu mày, bị Mạnh Quản Nhạc lườm một cái, cuối cùng chỉ nói “Vâng”.
Cô đi về phòng, đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa còn chưa kịp thở dài thì điện thoại rung lên bần bật.
Nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, lòng Đàm Tri Nghi mềm đi một chút.
Cô bắt máy, dịu dàng gọi một tiếng “Mẹ”.
“Cũng lâu rồi không nghe thấy giọng con, mẹ mới gọi điện cho con.
Dạo này con ổn không?” Giọng điệu Từ Nhược Thính rất chậm và nhẹ.
Đàm Tri Nghi vô thức nở một nụ cười kín đáo, mặc dù lúc này đang nói chuyện điện thoại, đối phương không thể nhìn thấy vẻ mặt cô.
“Con rất tốt, người nhà họ Mạnh đối xử với con rất thân thiện, con còn kết giao được nhiều bạn bè nữa.” Đàm Tri Nghi chủ động kể nhiều về tình hình gần đây, Từ Nhược Thính lúc này mới yên tâm phần nào “Vậy thì tốt rồi.” Đàm Tri Nghi ngừng lại một chút, tay vô thức nắm chặt vạt váy “Họ… gần đây không làm khó mẹ chứ?” “Dù sao thì cũng vẫn vậy thôi, con đừng lo lắng cho mẹ.” Giọng điệu đầu dây bên kia rất nhạt, gần như không muốn nhắc đến nhiềụ Đàm Tri Nghi còn muốn nói gì đó, lời đến miệng lại chỉ mấp máy rồi nuốt ngược vào trong.
Thay vào đó, cô nói “Mẹ giữ gìn sức khỏe, đợi con trở về.” Cuộc điện thoại kết thúc, trong ống nghe vang lên âm thanh tút tút ngắn ngủi.
Đàm Tri Nghi không lấy điện thoại ra, vẫn áp vào bên tai.
Vai cô từ từ sụp xuống, trượt dọc theo cánh cửa ngồi bệt xuống sàn.
Cô cúi đầu, bất động trong vài phút.
Biệt thự nhà họ Đàm ở Hương Cảng trông lộng lẫy xa hoa, nhưng Từ Nhược Thính lại sống trong căn gác mái không có cửa sổ.
Bà là người đẹp mà Đàm Kính Đức phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên khi đi khảo sát dự án ở tỉnh ngoài.
Ông yêu sự tươi sáng, tự tin của bà khi chơi piano.
Cũng yêu vẻ dịu dàng thanh lịch của bà, giống như đồ sứ trắng dễ vỡ làm chongười ta muốn nâng niu cất giữ cẩn thận.
Đợi đến khi Từ Nhược Thính mang thai Đàm Tri Nghi được đưa về Hương Cảng, bà mới biết những lời đường mật ngày xưa đều là dối trá.
Đàm Kính Đức đã có một chính thất và một phòng vợ lẽ từ lâụ Lòng tự trọng của Từ Nhược Thính không cho phép.
Bà kiên quyết muốn rời đi, nhưng Đàm Kính Đức không đồng ý.
Thế là trong những năm tháng giằng co đó, ông đã làm hao mòn đi tình yêu dành cho bà.
Đồ sứ trắng được nâng niu cất giữ cẩn thận, biến thành người phụ nữ bị giam cầm trên tầng gác mái.
Mà Đàm Tri Nghi đã từng sống trong căn hầm ẩm thấp, tối tăm.
Từ tầng hầm đến gác mái, đó là khoảng cách tàn nhẫn nhất mà nhà họ Đàm dành cho