⬅ Trước Tiếp ➡

Đàm Tri Nghi và Từ Nhược Thính.
Vậy thì Mạnh Quản Nhạc có ghét cô thì đã sao, ít nhất bây giờ cô đã có một căn phòng thuộc về riêng mình.
Mà thứ đơn giản nhất nhưng cũng khó có được nhất này.
Trước năm 18 tuổi, Đàm Tri Nghi nằm mơ cũng muốn có.
Giờ đây, cô muốn nhiều hơn thế.
Cô từng chút một thu dọn những cảm xúc chán nản kia, rồi đứng dậy, đi đến bàn mở bộ bài poker.
Cô xáo bài, bắt đầu luyện tập.
Giấc ngủ này thực sự không tính là tốt, cô đã dành chút thời gian để luyện tập bài poker.
Khi nằm xuống đã là hai, ba giờ sáng.
Mới chợp mắt được một chút, Mạnh Quản Nhạc vừa đi bar về không biết lên cơn điên gì, ở bên ngoài đập cửa phòng cô ầm ĩ.
Trong thời điểm Đàm Tri Nghi giật mình tỉnh giấc, cô vô thức đưa tay thò vào giữa gối và nệm.
Mạnh Quản Nhạc tiếp tục la hét ồn ào ngoài cửa “Này, tôi muốn uống canh giải rượu, cô đi nấu cho tôi.
Nghe thấy không?” Đàm Tri Nghi thở phào nhẹ nhõm, khoác áo đi ra.
Cô phải khó khăn lắm mới dỗ được anh ta yên lặng.
Nấu xong canh giải rượu, lại còn phải đáp ứng hàng loạt yêu cầu vô lý của Mạnh Quản Nhạc như “nóng quá”, “lạnh quá”, “bát xấu quá”, “thìa không tiện tay”.
Thật vất vả mới dỗ được anh ta uống xong, đỡ anh ta về phòng an ổn.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, cô quay lại phòng mình thì trời đã bắt đầu tờ mờ sáng.
Ngày hôm sau, Đàm Tri Nghi thức dậy, ngáp liền hai cái.
Khi quản gia hỏi cô buổi sáng cần gì, cô gọi một ly cà phê đặc.
“Tối qua ngủ không ngon à?” Tần Vân hỏi cô.
Đàm Tri Nghi mỉm cười rạng rỡ “Con có tập thử cách chia bài, sợ sẽ dùng đến.” Tần Vân khen cô “Vẫn là con hiểu chuyện, Quản Nhạc chỉ biết chơi bời, không biết trưa nay có dậy nổi không nữa.
Sau này đi ra ngoài, con phải để ý giúp nó nhiều hơn.” Nghe có vẻ là trách móc Mạnh Quản Nhạc, nhưng lời nói lẫn giọng điệu đều không thiếu sự cưng chiềụ Thật bất ngờ, Mạnh Quản Nhạc lại dậy từ sớm.
Anh ta liếc nhìn chất lỏng bốc hơi nóng hổi trong cốc cô “Americano nóng?
Khác gì uống thuốc bắc đâu, chịu được cái khổ này thì cô làm gì cũng sẽ thành công.” Đàm Tri Nghi cười cười không nói gì.
“Tri Nghi lát nữa con đi cùng Quản Nhạc đến chùa Thanh Sơn thắp hương, để hôm nay nó được may mắn.” Thời gian ban ngày nhanh chóng trôi qua.
Dưới màn đêm, kiến trúc phong cách Baroque trở nên xa hoa tráng lệ.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ dưới mái vòm, những bức tranh sơn dầu nổi tiếng xung quanh.
Các họa tiết phù điêu mạ vàng, không khí trác táng, xa hoa tràn ngập khắp nơi.
Hội quán Hoa Khuyết.
Đây là tụ điểm tiêu tiền xa xỉ nhất Yến Thành, mức tiêu thụ tối thiểu sáu con số.
Ngoại trừ cái đó ra phải đạt đủ tiêu chuẩn về tài sản và dòng tiền mới có tư cách đặt chỗ trước.
Cố thiếu gia hào phóng bao trọn cả một tầng.
Đàm Tri Nghi trước đây chỉ nghe nói, đến hôm nay mới có dịp bước chân vào bên trong.
Mạnh Quản Nhạc lẩm bẩm “Hôm nay tôi phải trổ tài, cho bọn họ thấy trình độ đánh bài của tôi.” Tâm trí Đàm Tri Nghi lại không đặt vào chuyện đó.
Cố Thời Quân bị bố anh ta gửi ra nước ngoài mấy tháng hôm qua mới về, với mối quan hệ giữa Mạnh Duật và Cố Thời Quân, anh chắc chắn sẽ có mặt.
Làm thế nào để tiếp cận Mạnh Duật đây, dù chỉ là nói được một câu


⬅ Trước Tiếp ➡