Người tùy tùng cởi chiếc áo choàng nặng nề ra khỏi cỗ xe, bước đi nhẹ nhàng, khoác chiếc áo choàng lên người hắn ta. “Buổi tối trời lạnh, xin chủ tử lên xe ngựa nghỉ ngơi.”
Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về mặt sông phía xa, sóng nước được ánh sáng dát một lớp bạc lấp lánh, tựa như tiên cảnh yên tĩnh lịch sự tao nhã giữa nhân gian.
Phía sau hắn là một hàng ngũ dài mênh mông cuồn cuộn, người hô ngựa hí, hộ vệ cưỡi ngựa, giơ đuốc lên tuần tra qua lại, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng báo cáo tuần tra.
Hắn bất động, tùy tùng phía sau không dám nói nhiều, im lặng mà đứng phía sau hắn.
Chỉ trong chốc lát, phía sau đã có mấy nam nhân cưỡi ngựa chạy về phía bọn họ, hét lớn hết cỡ để người cản đường phải nhường đường.
Nam nhân đi đầu nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, bước nhanh đến chỗ hắn, quỳ một chân xuống. “Chủ tử, thuộc hạ đã đến muộn, Vân cô nương… đã bị giết hại dã man, tiểu nhân đã bắt giam toàn bộ nghi phạm, chỉ chờ mệnh lệnh của chủ tử.”
Hắn nghe vậy thì vẫn bình tĩnh như thể người bị giết hại không phải là nữ tử mà hắn yêu, không phải là tân nương tử mà hắn sắp cưới mà giống như một người qua đường.
Trầm ngâm một lát, hắn mới nói. “Giết.”
Thuộc hạ biết ý của hắn, là giết chết những kẻ đã giết hại Vân Nương, không cần tra tấn nghiêm khắc, ép hỏi người đứng sau chuyện này nữa, chuẩn bị thực hiện phương pháp một điều nhịn là chín điều lành. “Dạ.”
Trước khi thuộc hạ kia rời khỏi, hắn mở miệng. “Người trong nhà Vân Nương đều bị diệt khẩu sao?”
Thuộc hạ không chút do dự mà trả lời. “Vâng, thuộc hạ đã cho kiểm kê thân phận, không ai sống sót.”
Hắn ừ một một tiếng, phất tay cho hắn ta lui.
Đợi đến khi người kia quay đầu chuyển ngựa, nhanh chóng rời đi thì tùy tùng mới lo lắng mà trộm nhìn hắn, không dám hé răng.
“Một người cũng không giữ lại, Giang Thừa Phụ này…” Hắn thấp giọng thì thào. “Lý Thượng Trị, Giang Thừa Phụ, vẫn giữ lại mạng chó của các ngươi trước, rồi ta sẽ chém từng người một.”
Tùy tùng nín thở, đối với chủ tử vừa cả gan làm loạn, gọi Kim thượng và Tể tướng là chó, cảm thấy cực kỳ ngưỡng mộ và kính nể, chủ tử của hắn ta chính là phi thường như vậy đấy.
Thật ra tùy tùng cũng đang buồn bực, theo thái độ yêu thương Vân Nương của chủ nhân, vì sao lại không hề hỏi một câu xem thi thể nàng ấy nơi nào chứ? Vì sao nghe tin nàng ấy chết, ánh mắt và khuôn mặt đều không hề thay đổi gì hết?
Chủ tử của hắn ta, rốt cuộc là có tình cảm với Vân Nương không? Hay là đây chỉ là một kế hoạch, một âm mưu được vạch sẵn tỉ mỉ?
===================================
Hắn trở lại trong xe ngựa, ngồi trên ghế, triệu tập đại phu đi cùng để nghe ông ấy báo cáo.
“Cần Nhi đã tỉnh chưa?” Giọng nói hắn trầm thấp, có chút thờ ơ.
Đại phu trung niên lắc đầu. “Đại cô nương còn chưa tỉnh lại.”
“Khi nào thì chất độc còn sót lại mới được loại bỏ hoàn toàn?”
Đại phu ngập ngừng. “Bẩm chủ tử, độc mà đại cô nương nuốt phải đã dần được đào thải, nhưng… cổ họng của người bị rót thuốc ép nôn mạnh, đã bị nôn ra cùng thuốc độc, gây bỏng rát cổ họng, có lẽ là trong thời gian ngắn không thể mở miệng nói chuyện được, cần thời gian rất dài để chữa khỏi.”
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Con Rể Mang Thân Thế Cấm Kỵ
Cố Trầm Trở Lại Giành Lấy Em
Thập Niên 70: Sĩ Quan Yêu Vợ
Quấn Lấy Em Không Buông
Xuyên Thành Vợ Cũ
Trả Thù Từng Bước Một
Bệ Hạ, Xin Hãy Dịu Dàng
Gia Sư Nhà Kế Bên
Tình Yêu Với Quỷ Sắc
Xuyên Thành Cô Gái Siêu Ngọt, Được Các Đại Lão Sủng Nịch
Tiểu Sư Muội Đổi Vận
Gả Thành Chị Dâu Của Người Tình Cũ