⬅ Trước Tiếp ➡
Ông ấy biết, lần này chủ tử về kinh là muốn gả đại cô nương chưa cập kê cho nhi tử duy nhất của Thư lệnh đương triều. Nhưng đại cô nương lại bị người ta hạ độc, suýt chút nữa đã không cứu được, kể cả có cứu được cũng trở thành người câm. Lần này chủ tử lại phải phiền não rồi, ba nữ nhi còn lại đều là con vợ lẽ, cho dù có được tân phu nhân sắp vào cửa nhận nuôi trên danh nghĩa cũng không giấu được tai mắt của Thư lệnh.
Lấy thứ thay đích, ở dân gian không phải là chuyện gì lớn, thường thì cũng chỉ xảy ra trong thế gia danh vọng, gia tộc quan quyền có thế lực, nhưng mà sẽ bị gièm pha, bị xỉa xói khắp nơi.
Ông ấy biết trong phủ có rất nhiều phụ nhân kiến thức hạn hẹp, cho rằng sau khi độc chết đại cô nương thì chủ tử sẽ nâng nữ nhi của các nàng lên, không ngờ đây lại là bùa đòi mạng bọn họ. Chủ tử không thích phản ứng lại cuộc tranh giành tình cảm, lục đục xào xáo của các nàng, vì vậy bọn họ lại cho rằng chủ tử khoan dung nhân từ, hiểu lầm chủ tử mặc kệ các nàng.
Thật ra, suy cho cùng thì cũng là chủ tử làm phía trên kiêng kị nên mới gặp phải nhiều chuyện phiền toái như vậy. Đương gia phu nhân, người sau mất sớm hơn người trước, nhi tử cũng lần lượt qua đời ngoài ý muốn, làm cho cả phủ lớn như vậy cũng chỉ còn sót lại một đích nữ, ba thứ nữ, còn có một hài tử vừa mới được sinh ra nhưng hơi thở thoi thóp, chỉ đang kéo dài hơi tàn.
Dường như chủ tử không quan tâm, cũng đúng, hắn vẫn còn trẻ khỏe, nữ nhân, hài tử không có thì thôi, chỉ cần hắn còn ở đó là có thể chống đỡ cả gia tộc, phía trên cũng không có cách gì với hắn, chỉ biết gây sóng gió trong hậu trạch, làm nhà cửa hắn không yên.
Chỉ là không thể hiểu được, lần này đại cô nương bị hạ độc, liệu có phải là bút tích của phía trên không? Nói không chừng, bọn họ lo ngại về liên minh giữa chủ tử và Thư lệnh, muốn phá hủy quan hệ hai nhà.
Chỉ tội nghiệp cho đại cô nương, từ nhỏ đã không được cha dạy, không được nương nuôi, bị tỷ muội khác mẫu thân xa lánh thờ ơ, có danh hiệu đích nữ lại không có đãi ngộ cao sang, chỉ có khi gả đi, người ta mới nhớ đến thân phận của nàng để lợi dụng.
Sau khi đại phu rời đi, hắn gỡ xuống ngọc bội rủ bên hông, vuốt ve kết đồng tâm được thắt trong ngọc bội, rơi vào trạng thái lơ đãng.
“Rốt cuộc thì là ta vì nghiệp lớn mà phụ lòng nàng, hy vọng nàng có kiếp sau sẽ không phải gặp lại loại người tệ bạc như ta nữa.” Cuối cùng, hắn thở dài.
Hắn nhận được tin tức, nói là sau khi đại nữ nhi tỉnh lại thì không thể chấp nhận sự thật là mình đã bị câm, cảm xúc dao động, khóc lóc không thôi.
Rõ ràng hắn hẳn phải là một phụ thân yêu thương, quan tâm, thông cảm cho nữ nhi khi bị thương thân thể, dịu dàng an ủi đối phương, nhưng tiếc là hắn là một người có ý chí sắt đá, nhi tử hay nữ nhi, đối với hắn, đều không là cái gì cả.
Thân ảnh kia im lặng, quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu, hiện lên vẻ vui sướng, kinh ngạc và ngỡ ngàng.

⬅ Trước Tiếp ➡