⬅ Trước Tiếp ➡
“Suy xét cái gì chứ! Lề mà lề mề, không có chút phong thái nam nhân nào cả, đúng là đồ thư sinh.” Nàng ta đang muốn chỉ vào mũi hắn mà mắng, nhưng lại thấy nữ hài dùng ánh mắt dịu dàng mềm mại nhìn về phía mình, nàng ta dừng một chút, nuốt vào những lời thô tục chuẩn bị phun ra.
Trước khi rời đi, Giang Nghi Thanh đột nhiên xoay người, nói với nữ hài. “Đợi đến khi thân thể ngươi tốt lên, ta sẽ đưa ngươi đi cưỡi ngựa nha.”
Nữ hài kinh ngạc.
Giang Nghi Thanh cũng không đợi nàng đáp lại, quay đầu đi mất.
“Nàng thích ngươi, thật đúng là hiếm có.” Hắn lắc đầu cười khẽ.
Giang Nghi Thanh có tiếng là tính tình ngang ngược kiêu ngạo, khi lửa giận bùng lên thì ngay cả nương nàng ta cũng không thể dập tắt được. Nàng ta đã từng đánh tiểu thiếp của cha mình đến tàn phế, đánh đến khi hài tử trong bụng tiểu thiếp mất đi, suýt chút nữa là một thi hai mệnh, bị Giang Thừa Phụ lưu đày đến Bắc cương nửa năm. Cũng bởi vậy mà nàng ta yêu cuộc sống ở Bắc cương, nếu không phải là Giang Thừa Phụ trông quá chặt thì nàng ta đã sớm chuồn đi rồi.
Nữ hài bất đắc dĩ cười cười. Nàng ta thích mình thì sao chứ? Nàng chỉ muốn làm hắn thích, chỉ là bọn họ mới là phu thê, nàng và hắn, suốt đời chỉ có thể dừng bước ở thân phận cha con, không thể vượt qua.
“Ít nhất thì nàng ta sẽ bảo vệ ngươi, sẽ không để nữ nhân trong hậu trạch dễ dàng làm ngươi bị thương.” Hắn nhìn ra nàng không để bụng, nhẹ giọng mà giải thích.
Nàng khẽ chạm vào tay hắn, nắm lấy bàn tay hắn, mười ngón đan xen, muốn nói với hắn rằng nàng chỉ muốn được hắn bảo vệ.
Hắn thông minh như thế, sao có thể không rõ ý của nàng chứ? Hắn nghĩ nghĩ, hứa hẹn với nàng. “Được, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
===============================
Tùy tùng nghe được thuộc hạ nói nhỏ thì ngạc nhiên, vẻ mặt rối rắm mà nhìn chỗ xe ngựa. “Được, ta đã biết.”
Hắn ta do dự, chờ ở bên ngoài, rốt cuộc thì cũng chờ được chủ tử đi ra, hắn ta nhanh chóng chạy lên phía trước. “Hàng Ngũ nói Thẩm công tử bị thương nặng, đi đứng không tốt, đã bị Thư lệnh đón về phủ rồi.”
Tùy tùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình tĩnh của chủ tử, không chắc hắn nghĩ thế nào, bản thân cũng không dám đoán bừa, cúi đầu lui sang một bên.
Hắn lặng lẽ cong khóe miệng lên, vén vạt áo đi xuống xe ngựa.
Sau khi dùng xong cơm tối, tùy tùng nhỏ giọng hỏi hắn rằng tối nay có muốn lên thùng xe của Liên phu nhân qua đêm không.
Nàng ngẩng đầu, mắt sáng như đuốc mà nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt tràn đầy khủng hoảng và đau lòng.
Hắn không chút suy nghĩ mà lắc đầu.
Tùy tùng ngẩn người ra, đã nhiều ngày chủ tử đều để đại cô nương ngủ trên giường của mình, mà bản thân vốn nên được ngủ trên giường lại dựa vào vách tường mà chợp mắt.
Vốn cho rằng chủ tử sẽ bởi vậy mà tới chỗ các phu nhân khác để qua đêm, chỉ là hắn vẫn luôn không có chỉ thị gì, cho nên hắn ta mới đành mở miệng dò hỏi, không ngờ là chủ tử lại từ chối lời đề nghị này.  Theo bản năng, tùy tùng nhìn về phía đại cô nương, nhìn thấy vẻ mặt nàng tràn đầy ý cười, trong lòng hoảng sợ, không dám suy nghĩ sâu xa.

⬅ Trước Tiếp ➡