Ban đêm, hắn xử lý công chuyện xong, trở lại trong xe, bên trong vẫn để lại một ánh đèn le lói. Hắn cho rằng nàng đã ngủ rồi, không ngờ là khi nàng nghe được tiếng động thì mở mắt ra, đứng dậy, đi về phía hắn, thay hắn cởi bỏ quần áo.
“Ngươi đi ngủ đi! Ta tự mình làm.” Hắn ngăn cản động tác của nàng. Nàng ngủ rất nông, chỉ một động tĩnh rất nhỏ cũng có thể đánh thức nàng, cho nên khi hắn tiến vào thì cố gắng nhẹ tay nhẹ chân, không ngờ là vẫn đánh thức nàng.
Nàng không để ý tới lời hắn nói, vẫn tiếp tục cởi áo ngoài và phát quan cho hắn.
Khi hắn sắp đi đến chỗ chiếc ghế dài, nàng kéo lấy tay hắn.
Hắn ngẩn người ra, thấy nàng đang kéo mình đi đến bên giường, hắn nhẹ giọng trách mắng nàng. “Cần Nhi!”
Nàng cúi đầu, run rẩy bỏ tay xuống, cởi bỏ cổ áo mình.
Hắn nắm lấy tay nàng. “Cần Nhi, không được.”
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt đầy van xin và hy vọng, nhu nhược đáng thương, làm người ta thương tiếc.
Hắn nín thở, mặc lại y phục cho nàng. “Không được.”
Nàng nắm lấy tay hắn, đặt lên gương mặt mềm mại nõn nà của mình, đôi mắt dịu dàng đẹp như tranh chăm chú nhìn hắn.
Nàng cứ dùng tư thế này, kéo hắn đến bên giường, ấn hắn ngồi xuống, sau đó ngồi trong lòng hắn, ôm cổ hắn, cánh môi xinh đẹp hé mở, dán lên môi hắn.
Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, hắn thường xuyên đến thăm nhà cũ ở Nam Thành Tây Giang, chính là bởi vì thân mình mềm ấm uyển chuyển và thủ đoạn dịu dàng lưu luyến của nàng đã làm hắn mê muội không thôi, hoàn toàn quên mất thân phận của nàng và thân phận của mình, chỉ chìm đắm trong nhục dục với nàng, hàng đêm hoan ái.
Khi đó, lần đầu tiên gặp mặt, nàng chỉ là một người khiêm tốn, bình thường và không nổi bật, chỉ là một trong số vô vàn con người hiện diện trên cõi đời này.
Sau đó, thường xuyên tiếp xúc, hắn mới dần chú ý tới nàng, ôm lấy nàng, làm một người tàn nhẫn vô tình như hắn cũng có lúc nhiệt huyết sục sôi, muốn hòa nàng vào máu xương, không thể tách rời.
Người chưa được hưởng qua hương vị của nàng sẽ không biết nàng mềm mại như nước, chỉ biết toàn tâm toàn ý mà yêu nàng say đắm.
Nếu khi đó nàng không chết thì có lẽ, hắn sẽ nhịn không được mà giữ nàng bên người, ngày đêm làm bạn, gắn bó keo sơn, cấp bậc thân phận hay môn đăng hộ đối đều không thể ngăn cản hai người gần gũi.
Tiếc là nàng đã chết dưới dã tâm của Giang Thừa Phụ, bám vào người Cần Nhi, một lần nữa trở lại bên người hắn. Mà sắp tới đây, hắn đã tính gả Cần Nhi đến phủ Thư lệnh, trở thành tức phụ của hắn ta, dù tương lai có được việc hay không cũng không màng sống chết.
Hắn rũ mắt xuống, liếm hút chất lỏng ngọt ngào trong miệng nàng, quấn lấy đầu lưỡi mềm mại của nàng.
Ngón tay mềm như không xương của nàng đặt lên cổ áo hắn, lột ra hàng cúc phía dưới, ngón tay mát lạnh vuốt ve bả vai cường tráng của hắn mà xoa nhẹ.
Nàng luôn có thể dễ dàng khơi dậy dục vọng của hắn, trước nay chưa từng thất bại.
Hắn nhấc vòng eo thon thả của nàng lên, đè nàng xuống giường, từ trên cao mà nhìn xuống nàng.