⬅ Trước Tiếp ➡
Anh không phải chưa từng yêu đương, cũng từng có bạn gái. Khi đó yêu cầu duy nhất chính là đối phương phải đối tốt với Tô Triều Lộ, nữ nhân đấy đều là bộ dạng ngụy trang, ở trước mặt anh thì đối tốt với Tô Triều Lộ một chút, thời điểm còn lại đều là lạnh lùng đối đãi.
Nhiều năm như vậy, ràng buộc giữa Trần Kính với bé gái càng ngày càng chặt. Bạn gái cũ đều nói anh mang theo con của vợ trước, sau đó không lâu Trần Kính liền chủ động chia tay. Trần Kính cảm thấy chính mình hai bàn tay trắng, có cũng chỉ là một bộ túi da xịn, mấy cô gái đều sẽ thích mặt đẹp, có lẽ Chu Đường bởi vì gương mặt này mới coi trọng chính mình đi? Đột nhiên anh cảm thấy có chút may mắn vì mình có gương mặt đẹp.
Trần Kính đưa cô trở về, dưới ánh trăng hai bóng dáng kéo rất dài, Chu Đường đứng trước mặt Trần Kính, bộ dáng xinh xắn, làn da trắng ngần, bị ánh trăng chiếu đến càng trắng. Trần Kính nhìn cô nói chuyện, lúc đóng lúc mở môi.
Yết hầu bỗng dưng khát khô, cần tìm kiếm một chút nước.
“Uy, Trần Kính, rốt cuộc anh có nghe em nói chuyện hay không? Em nói về sau anh cần quan tâm Tô Triều Lộ nhiều hơn.”
Chu Đường tay quơ quơ.
Trần Kính phục hồi tinh thần, mở miệng nói mới phát giác âm thanh trở nên khàn khàn.
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
“Chỉ vậy thôi?”
“Chứ gì nữa.”
Mặt Chu Đường hơi hơi đỏ.
“Anh cho rằng em muốn làm gì? Thừa thắng xông lên thổ lộ? Anh giống y chang cái đầu gỗ, dường như đều không nghe thấy.”
“Ừ, thiếu chút nữa tôi cho rằng em lại muốn thổ lộ.”
“Nghe trong lời này của anh, chắc anh có chờ mong ha.”
Chu Đường hai mắt tỏa ánh sáng, cười hì hì.
……
Trần Kính nhìn cô lên lầu, lúc phòng đèn sáng lên, hút xong điếu thuốc rồi đạp xe rời đi.
Anh gọi điện thoại, liền đạp xe đi vào một quán nướng.
Gọi Tô Dương cùng Chu Dập tới. Chu Dập là chồng Ôn Noãn, đều là giáo viên, chẳng qua là người địa phương, cùng nơi sinh với Trần Kính.
“Lão Trần, chú muốn làm gì? Đột nhiên kêu tôi lại đây uống rượu, vợ của tôi đang mang thai, tôi không uống rượu đâu. Bằng không lúc về, cô ấy lại cáu.”
Trần Kính đổ cho hắn một ly nước trái cây.
“Muốn hỏi thăm một người tên là Chu Đường. Anh quen không?.”
Tô Dương cầm miếng thịt dê, động tác ngừng lại.
“Anh Trần, không phải anh nói không có hứng thú với cô gái nhỏ? Sao đột nhiên lại hỏi thăm?”
“Ăn rồi mà không chặn được miệng của mày.”
Chu dập cười cười.

⬅ Trước Tiếp ➡