Con nít tám chín tuổi, làm gì tâm cơ, chỉ là có rất nhiều khát cầu chú ý thôi. Bé trai kéo kéo tay áo bà Vương, ý tứ chủ động nhận sai thực rõ ràng.
Bà Vương còn cố ý không bỏ qua.
“Liền tính như vậy, nó cũng đánh con trai tôi trước, cần phải bồi thường!”
Chu Đường đỡ trán, vì sao người này kinh tế không tồi nhưng đối với tiền lại chấp nhất như vậy.
Chu Đường ngồi xổm xuống, đối diện với bé trai.
“Nhạc Nhạc, Triều Lộ không phải cố ý. Con có tha thứ cho bạn không?”
“Cô giáo, thực xin lỗi, là con sai rồi. Con mắng bạn trước, không nên trách bạn.”
Cuối cùng biện pháp giải quyết sự tình là hai bé bắt tay giảng hòa. Chu Đường dùng miệng lưỡi giải quyết gần xỉu, mẹ Nhạc Nhạc mới bằng lòng không truy cứu, nói thật, chuyện này không quan hệ ai đúng ai sai, đứa bé không mang thù, người mang thù chính là người lớn.
Chu Đường tiễn nữ nhân điêu ngoa đi xong. Cô ngồi xổm xuống, ôm ôm bé gái, xoa xoa tóc bé.
“Triều Lộ, đừng khóc, cô mời bé ăn gì nhé?”
Trần Kính nhướng mày, cười như gió xuân phả vào mặt, trong giọng nói ý trêu chọc tràn đầy.
“Sao nào? Cô Chu tính theo đuổi bằng con đường tắt à?”
Chu Đường:……
Chu Đường cảm thấy nam nhân này thật thông minh, cư nhiên nhìn ra ý của cô, biết cô muốn thông qua cháu ngoại để theo đuổi anh. Không quá đần, tốt xấu gì cũng là nam nhân mà Chu Đường coi trọng.
Chu Đường hơi hơi mỉm cười, không nhanh không chậm nói:
“Đúng vậy, tính toán đổi phương pháp. Trần Kính, em thật sự muốn theo đuổi anh, anh đừng có mà không tin.”
“Được, tôi tin, tôi tin tâm cô Chu một mảnh chân thành.”
---
Nghĩ về em
Chu Đường đưa hai người đến một quán ăn ven đường, ăn cơm chiều xong thì Trần Kính tính tiền. Trần Kính có chút chủ nghĩa nam nhân nhưng cũng không phải loại người làm người ta chán ghét, trong quan niệm của anh thì sẽ không để nữ nhân tính tiền.
Chu Đường cười tủm tỉm nhìn Trần Kính, mắt hạnh phản chiếu ánh đèn nơi xa. Đáy mắt đều là giảo hoạt:
“Trần Kính, không phải đã nói là em mời rồi sao?”
Trần Kính đem giấy tờ tùy ý đút vào túi quần.
“Tôi không có thói quen để nữ nhân tính tiền.”
Chu Đường cảm thấy anh càng nhìn càng đẹp trai, cao ráo, áo đen tay ngắn, làn da lúa mạch, đường cong mạnh mẽ. Trần Kính khác so với những nam nhân mà Chu Đường từng gặp, nam nhân này có một loại khí chất, nhưng không phải loại khí chất làm người chán ghét, mà là loại khí chất làm Chu Đường cảm thấy thực thích hợp.
Cô đang nhìn chằm chằm Trần Kính, bé gái thật cẩn thận lôi kéo tay cô, ngẩng đầu nhìn cô.
“Cô Chu, cô có thể đến nhà của con chơi không ạ?”
Đáy mắt Tô Triều Lộ đều là khát vọng, tâm Chu Đường đột nhiên mềm một chút, bé gá thận trọng tính cách lại mềm, không chừng bị khi dễ không ít.
Cô sờ sờ đầu của bé.
“Triều Lộ ngoan, về sau cô sẽ thường xuyên tới nhà em. Tìm em cùng cậu nhỏ chơi được không?”
Trần Kính đứng cách bọn họ có chút xa đ hút thuốc, nhìn một lớn một nhỏ, trong lòng bỗng nhiên mềm mại. Thoạt nhìn Chu Đường thực thích Tô Triều Lộ, hai người ở chung dị thường hài hòa.