Chu Đường đem xe ngừng ở ven đường, nhìn biển quảng cáo có mấy chữ to, Gara ô tô Trần Kính.
Người đàn ông này thậm chí còn đặt một cái tên hoang dã như vậy cho một cái gara, cô nhanh chóng đi vào.
Nam nhân mặc bộ đồ lao động màu đen, quay lưng về phía cô, đang chui đầu vào động cơ trước của ô tô, bên cạnh còn có một thùng dụng cụ màu đỏ. Chu Đường có thể nhìn rõ sống lưng cong lên rõ ràng của anh, anh vóc dáng cao, cong thân mình tạo thành một độ cung xinh đẹp.
Tô Dương thấy mỹ nữ đi vào gara, nhìn chằm chằm anh Trần của hắn, hắn vỗ vỗ bả vai Trần Kính.
“Anh Trần, có một cô gái đang nhìn chằm chằm vào anh kìa. Anh nói xem có phải nợ đào hoa hay không?”
---
Thẳng thắn
“Cô gái nhỏ? Xin hỏi cô họ gì? Cô tới tìm anh Trần của chúng tôi sao?”
Tô Dương xoa xoa tay, đến tiếp đón, anh Trần nhà hắn nợ đào hoa rất nhiều, mập ốm cao thấp mỗi người mỗi vẻ, nói thật, người Tô Dương cảm thấy đẹp nhất, có hương vị nhất vẫn là vị đang đứng trước mắt hắn.
“Xin chào, tôi tên là Chu Đường”
“Tôi tên là Tô Dương, là anh em của anh Trần.”
Tô Dương cười rộ lên sẽ lộ ra hai cái răng nanh, làn da ngăm đen càng làm hàm răng của hắn thêm trắng.
"Cô đừng sợ, anh Trần tuyệt đối là loại hình ngoài lạnh trong nóng. Muốn tôi giúp không?”
Hắn thần bí hề hề mà phân tích cho Chu Đường.
“Tốt quá, vậy liền phiền toái anh Tô.”
“Em gái ngoan.”
Tô Dương kêu một tiếng "em gái ngoan" đặc biệt vang dội, như sợ Trần Kính không biết.
Chu Đường nhìn theo ánh mắt của Tô Dương, Trần Kính quay lưng về phía bọn họ, thấy không rõ biểu tình, anh ăn mặc aoa thun màu đen, làn da trắng nón nam tính.
Tô Dương bước qua, hắn choàng bả vai Trần Kính.
"Anh Trần, cấp chút mặt mũi, cùng người ta nói chuyện được không? Em đi mua cơm đã.”
“Mày rất quen thuộc với người ta à? Còn gọi là em gái. Em gái mày có biết mày có nhiều em gái như vậy không em?”
"Em chỉ thuận miệng liền gọi thôi. Lần sau bảo đảm không gọi.”
Tô Dương vỗ vỗ bả vai Trần Kính, nhanh như chớp liền không thấy, không khí nháy mắt xấu hổ, Chu Đường đánh giá hoàn cảnh chung quanh. Trong gara, một bên để ô tô cần sửa chữa, một bên để một cái sô pha, trên sô pha có áo khoác màu đen cùng với mũ bảo hiểm hôm đấy cô thấy.
Cô bước vài bước nhỏ, rốt cuộc cũng đứng trước mặt người kia, thanh âm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, cô chắp tay sau lưng, khẽ nâng cằm.
“Trần Kính, anh còn nhớ em không?”
Trần Kính nhìn nữ nhân trước mặt, cô mặc một chiếc váy hoa màu xanh nhạt, váy ôm sát đường cong của cô, Trần Kính hút điếu thuốc, búng búng khói bụi.
“Chúng ta biết nhau à?”
Chu Đường tim đập thình thịch, như cung tên đứt dây. Có chút suy sụp.
“Ngày đó anh đã giúp em, anh còn đưa em đi bệnh viện, em tên là Chu Đường. Chuyện ngày đó, cảm ơn anh.”
Trần Kính cười nhạo.