⬅ Trước Tiếp ➡
đọc tiểu thuyết ngôn tình giúp biết thêm được vốn từ linh hoạt cho bạn khả năng phân biệt sự vật sự việc tốt hơn và khiến bạn có thể nói chính xác suy nghĩ của mình, và trở nên rõ ràng thay vì mơ hồ mông lung khi chia sẻ suy nghĩa và ý kiến hoặc chỉ đơn giản là khi trò chuyện. Điều này tăng khả năng người khác thấu hiểu điều bạn muốn thể hiện, và đồng thời nó còn…Giúp bạn hiểu người khác. Đây là kỳ vọng mà hahatruyen mong muốn đen đến cho bạn.
“Ồ, là cô à, cô tính toán cảm ơn như thế nào?”
Trần Kính vốn dĩ muốn nói: “Làm việc nghĩa vì hăng hái và do tâm địa thiện lương”
Sau lại thấy ánh mắt sáng lấp lánh của cô gái nhỏ, ma xui quỷ khiến liền nói những lời này.
“Di động có ở trên người anh không?”
“Làm gì?”
“Chuyển khoản WeChat, en còn thiếu tiền anh mà. Hơn nữa em muốn mời anh ăn cơm, không có WeChat thì làm sao liên hệ được?”
Trần Kính nhìn cô một cái, sau đó dập thuốc lá, ném vào thùng rác.
“Di động có mã thanh toán nên không cần phải thêm WeChat.”
“Em mặc kệ, ngày đó anh giúp em. Cho nên em nhất định phải mời anh ăn cơm. Em…… Còn muốn theo đuổi anh!”
Trần Kính hơi hơi cong lưng hướng về phía cô, mắt đối mắt với Chu Đường, anh cười không chút để ý.
"Cô gái nhỏ, cô không sợ tôi là người xấu hửm? Không sợ tôi nổi lên lòng xấu xa với cô sao? Còn muốn lưu WeChat, tôi thấy gan cô thật lớn.”
“Em mới không sợ. Nếu anh thấy sắc nảy lòng tham cũng tùy anh, nếu thấy hơi tiền liền nổi máu tham thì em có rất nhiều tiền.”
Có chút ý tứ, lần đầu tiên Trần Kính gặp người thẳng thắn đến thế, hơn nữa lúc nói còn nhìn chằm chằm vào anh, làm lòng người ngứa ngáy.
“Con gái không nên nói những câu thế này, ngày đó, dù sao cũng không phải việc gì lớn bên không cần trả tiền. Coi như tôi làm việc thiện, tích đức đi.”
Trần Kính vẫy vẫy tay, lập tức đi đến cạnh ô tô màu trắng, tay cầm cờ lê chuẩn bị làm việc.
Chu Đường vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn anh làm việc. Chu Đường bỗng nhiên cảm thấy anh siêu mlem, anh khom lưng, đường cong cơ bắp xinh đẹp, tóc rũ xuống, mồ hôi chảy dọc hai bên Thái Dương, phác hoạ khuân mặt góc cạnh của anh.
Đôi mắt Chu Đường như có ngọn lửa bùng cháy, nhìn chằm chằm Trần Kính. Trần Kính cảm thấy mình đang bị người ta nhìn thấu.
Anh nâng nâng cằm.
“Cô lấy di động của tôi lại đây.”
Chu Đường tung ta tung tăng chạy chậm qua cầm di động, khi cô chạy làn váy hơi hơi bay, có thể thấy chân trắng nõn giấu dưới váy.
“Này, di động của anh.”
“Mật mã 2324, cô tự mở ra, chọn WeChat rồi tự thêm.”
Anh nói cực kỳ bình đạm, Chu Đường lại nhịn không được muốn hoan hô nhảy nhót. Thiếu chút nữa muốn hét lên.
“Mật mã của anh có ý nghĩa đặc biệt gì không?”
Chu Đường một bên thêm bạn tốt, một bên mở miệng hỏi anh.
Trần Kính không thích giống người trẻ tuổi một bộ hoa hòe loè loẹt, lấy mật mã 2324 đơn thuần là vì dễ nhớ, không có ý gì khác. Anh xoay người, tiếp tục công việc của mình.
"Cô gái nhỏ, sao lòng hiếu kỳ lớn vậy?”
"Em không nhỏ, đã 23 tuổi, làm việc được một năm.”
“Nhìn không ra.”

⬅ Trước Tiếp ➡