⬅ Trước Tiếp ➡

“Không giống con gái nhà Vương phu nhân đây, năm ngoái còn đạt giải nhất cuộc thi piano. Nhà tôi cái đứa kia mà so với con gái bà thì chẳng là gì cả.”
Nghe giọng điệu chê bai và khinh miệt đầy chán ghét của Đỗ Hồng Nguyệt, Kiều Tư Ngọc bật cười. Không biết bà ta có kiểu may mắn gì mà lần nào nói xấu cô cũng bị cô bắt gặp.
Đỗ Hồng Nguyệt như thể làm chuyện mờ ám bị phát hiện, vội vàng cúp điện thoại.
“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Con gái Vương phu nhân năm ngoái đạt giải nhất cuộc thi piano, còn cô thì có gì?”
Giọng điệu Đỗ Hồng Nguyệt đầy chế giễu, càng nhìn Kiều Tư Ngọc càng thấy chướng mắt. Dám cầm dao dọa bà ta cơ đấy
“Thi đại học cũng chẳng báo với chúng tôi, không phải vì điểm kém quá, sợ mất mặt sao?”
“Tôi nói cho cô biết, nếu cô không đỗ đại học, chúng tôi sẽ không bỏ tiền giúp cô chạy chọt đâụ Nhà họ Kiều không thể chịu nổi nỗi nhục này.”
“Còn nữa, cô đã trưởng thành rồi, đừng hòng đòi tiền chúng tôi nữa. Tất cả những gì của nhà họ Kiều không có phần của cô.”
Kiều Tư Ngọc đang ăn cơm, nghe Đỗ Hồng Nguyệt thao thao bất tuyệt, cô bảo vệ cái bát của mình, vẻ mặt đầy chán ghét.
“Nước bọt của bà văng ra hết rồi, ghê chết đi được.”
Đỗ Hồng Nguyệt nghẹn lời, tức giận quát “Kiều Tư Ngọc, cô không nghe thấy tôi vừa nói gì sao?”
Đôi mắt Kiều Tư Ngọc lạnh xuống, nhìn thẳng vào bà ta.
Cả người Đỗ Hồng Nguyệt bỗng run lên.
Gương mặt Kiều Tư Ngọc vô cảm, đôi mắt sâu thẳm nhìn bà ta chằm chằm
“Ban đầu, tôi chỉ muốn yên tĩnh ăn một bữa cơm thôi.”
“Nhưng nếu Đỗ phu nhân đây thích nói chuyện với tôi như vậy, vậy thì chúng ta cứ nói chuyện thật kỹ.”
Cô uống ngụm cháo cuối cùng trong bát, đặt bát xuống bàn.
Rõ ràng chỉ là một âm thanh rất nhỏ, nhưng vào tai Đỗ Hồng Nguyệt lại như một công tắc mở ra điều gì đó đáng sợ.
Bà ta nhìn quanh, không biết từ lúc nào người giúp việc đã biến mất, trên bàn ăn chỉ còn lại hai người họ.
Trong khoảnh khắc, cả người Đỗ Hồng Nguyệt nổi da gà “Cô muốn nói gì?”
Kiều Tư Ngọc mỉm cười ngây thơ, vẻ mặt vô tội
“Nói về một người tên Hoàng Uyển Thanh.”
“RẦM ”
Đỗ Hồng Nguyệt bất ngờ làm đổ bát canh trước mặt.
Sắc mặt bà ta tái nhợt, bàn tay đeo nhẫn và vòng ngọc khẽ run rẩy.
“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Kiều Tư Ngọc mỉm cười ngoan ngoãn “Chắc là lâu quá nên bà quên rồi. Cần tôi nhắc nhở một chút không?”
Ánh mắt Đỗ Hồng Nguyệt đầy hoảng loạn, vội vàng ngăn cô lại “Không... không cần đâụ Tôi cảm thấy hơi khó chịu, lên lầu trước.”
Khi Đỗ Hồng Nguyệt luống cuống định rời đi, giọng nói của Kiều Tư Ngọc lại vang lên
“Nói mới nhớ, tôi nên gọi là dì Hoàng Uyển Thanh nhỉ? Bà ấy đang ở Tứ Viện. Đỗ phu nhân, lần sau đến viện nhớ dẫn tôi theo nhé.”
Đỗ Hồng Nguyệt vừa bước lên cầu thang, chân trượt một cái liền ngã ngồi xuống bậc thang. Bà ta quay đầu lại, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào Kiều Tư Ngọc.
“Cô... cô...”
Kiều Tư Ngọc đứng dậy, thong thả bước tới, từ trên cao nhìn xuống Đỗ Hồng Nguyệt, nở nụ cười ngây thơ nhưng đầy tàn nhẫn
“Bà muốn biết tôi làm sao biết chuyện đúng không? Nhưng tôi không nói đâụ”
“Nếu Đỗ phu nhân làm tôi không vui, tôi không đảm bảo sẽ không lỡ miệng đâụ”


⬅ Trước Tiếp ➡