⬅ Trước Tiếp ➡

“Nhất là trước mặt Kiều lão gia. Nghe nói Kiều lão gia đã tìm Hoàng Uyển Thanh suốt hơn hai mươi năm, nếu ông ấy biết bà ấy bị Đỗ phu nhân nhốt trong Tứ Viện, bà nghĩ ông ấy có ly hôn với bà không?”
Đỗ Hồng Nguyệt ngồi bệt trên bậc thang, hai chân mềm nhũn, mặt mày tái mét, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngớt.
“Rốt cuộc cô muốn gì?”
Kiều Tư Ngọc cười khẩy
“Mẹ yêu quý của con à, con đã mười tám tuổi rồi mà chưa từng được mẹ cho tiền tiêu vặt. Điều này khiến con rất không vui.”
Nghe vậy, Đỗ Hồng Nguyệt vội vàng móc điện thoại ra định chuyển tiền cho Kiều Tư Ngọc.
Nhưng chợt sững lại.
Bà ta không có WeChat của Kiều Tư Ngọc, muốn chuyển tiền cũng không được.
Kiều Tư Ngọc rất chu đáo, chủ động thêm bạn và giơ điện thoại lên cười
“Con đợi mẹ nha, mẹ yêu quý.”
Tại chỗ, Đỗ Hồng Nguyệt lập tức chuyển cho cô mười vạn tệ.
Kiều Tư Ngọc nhìn con số trên màn hình, cau mày đầy khinh thường
“Mẹ yêu quý, mười tám năm tiền tiêu vặt cộng thêm phí giữ im lặng mà chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
“Nếu con nói chuyện này cho Kiều lão gia, chắc ông ấy sẽ cho nhiều hơn mẹ đấy.”
Đỗ Hồng Nguyệt nghiến răng, chuyển thêm 100 vạn tệ.
Kiều Tư Ngọc tặc lưỡi “Chỉ có 100 vạn thôi à? Con nhớ hôm Kiều Tống Dao trở về, mẹ yêu quý đã cho cô ta 200 vạn tiền tiêu vặt, còn có một phòng đầy trang sức, quần áo và túi xách.”
Nghe vậy, Đỗ Hồng Nguyệt theo phản xạ đáp “Sao cô có thể so với Dao Dao được.”
Sắc mặt Kiều Tư Ngọc lập tức lạnh xuống.
Đỗ Hồng Nguyệt vội vàng hỏi lại “Rốt cuộc cô muốn bao nhiêu?”
Kiều Tư Ngọc “Tiền mặt, 1000 vạn. Thiếu một xu cũng không được.”
Đỗ Hồng Nguyệt trợn to mắt “Một...một ngàn vạn? Sao cô không đi cướp luôn đi?”
Kiều Tư Ngọc lơ đễnh nghịch điện thoại “Kiều lão gia chắc sẽ hào phóng hơn bà.”
“Tôi đưa Tôi đưa đây ”
Đỗ Hồng Nguyệt tức giận đến chết đi được, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô.
Kiều Tư Ngọc cười “Đợi đó, chiều nay tôi đi mở một tài khoản, đến lúc đó mẹ yêu quý của tôi đừng quên chuyển khoản cho tôi đấy nhé. Không có tiền thì cái miệng này của tôi sẽ không giữ được đâụ”
Nói xong, cô quay người đi vào bếp kiếm chút đồ ăn, vì thức ăn trên bàn đã bị Đỗ Hồng Nguyệt phun nước miếng vào.
Cô cảm thấy thật kinh tởm.
Khi Kiều Tư Ngọc bưng một bát mì gà trứng ra ngoài, Kiều Tống Dao và Kiều Chính Hạo vừa vặn từ bên ngoài trở về.
“Mẹ, mẹ sao thế?”
Đỗ Hồng Nguyệt vẫn chưa hoàn hồn, ngồi lì trên bậc thềm. Kiều Tống Dao vội vàng chạy đến đỡ bà ta, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Kiều Tư Ngọc.
Kiều Tư Ngọc lười để ý đến cô ta, bảo người giúp việc dọn dẹp bàn ăn rồi ngồi xuống ăn mì.
“Em gái, chị nhớ năm nay em thi đại học nhỉ? Hôm nay có thể tra điểm rồi đấy, em thi thế nào?”
Kiều Tư Ngọc còn chưa lên tiếng, Kiều Chính Hạo đã ngạc nhiên nói “Kiều Tư Ngọc, năm nay cô thi đại học sao?”
Đáp lại bọn họ chỉ là tiếng húp mì của Kiều Tư Ngọc, như thể đang chửi anh ta là đồ ngu vậy.
“Này, Kiều Tư Ngọc, tôi đang hỏi cô đấy. Nhưng với thành tích của cô thì cùng lắm chỉ được 250 điểm thôi, hahaha, 250…”
Thời gian gần đây, Kiều Tư Ngọc dường như lại trở về như trước kia, trở thành người bị lãng quên trong gia đình, khiến Kiều Chính Hạo quên mất sự điên cuồng và đáng sợ của cô.


⬅ Trước Tiếp ➡