⬅ Trước Tiếp ➡
Muốn lừa dối kẻ địch, đầu tiên lừa dối được chính mình, chỉ cần cô có một xu hay nửa hào bất an và bài xích Thẩm Khiêm rồi không thể ngủ yên, hoặc tự cho là thông minh mà giả vờ ngủ, tất nhiên sẽ gây ra hoài nghi, có khi, không chỉ làm cho tất cả cố gắng trở thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ, còn sẽ phải nhận lấy sự trả thù từ Thẩm Khiêm.
Kiêu căng như anh ta, sao có thể chịu đựng việc mình bị lừa gạt nhiều lần?
Có điều, tính đến trước mắt, Thẩm Loan còn chưa phát hiện mình để lộ ra dấu vết ở chỗ nào, kể từ đó trở nên bình tĩnh lại, hơn nữa có một phần cũng nhập diễn quá sâu với vai “em gái ngoan” này, cứ đơn giản là nằm xuống rồi ngủ thiếp đi.
Thẩm Khiêm rời khỏi phòng bệnh vẫn chưa vội vã rời đi, mà là tìm bác sĩ chủ trị dò hỏi tình huống.
Mười phút sau, cầm hóa đơn ra, đến trước phòng trực ban, dưới chân hơi ngừng lại: “Lúc trước đã cho em gái tôi mượn điện thoại, rất cảm ơn.”
Y tá trực ban nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mắt, hai má đỏ ửng lên: “Không, không cần cảm ơn, đều là việc nên làm.”
Thẩm Khiêm gật đầu, nhanh chóng rời đi.
Nộp phí xong, đi thang máy đến tầng hầm thứ nhất lấy xe, chiếc xe màu đen chạy ra cửa lớn bệnh viện, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm mênh mông.

Hôm nay Hạ Hoài tham gia tiệc cưới của một người bạn chơi từ nhỏ, sau khi chấm dứt, bị một đám anh em kéo đến quán bar.
“Hôm nay, A Khải nhà chúng ta chính thức bước vào phần mộ hôn nhân, mọi người nâng chén một cái đi, chúc mừng anh ta cái gì nhỉ… chết sớm siêu sinh sớm!”
“Lý Nhị, cái mồm này của cậu thật là xấu!”
“Tôi thực ra cũng cảm thấy cậu ta nói không sai, hôn nhân vốn là chiếc quan tài, kẻ ngốc mới nằm vào bên trong, vừa hẹp vừa buồn, tội gì chứ?” Hạ Hoài cầm cốc chân dài, cũng không uống, chỉ lượn lờ xung quanh, dường như rượu vang đỏ bên trong đã thức tỉnh anh ta.
“Dường như Nhị thiếu rất tâm đắc nhỉ?”
Hạ Hoài ở nhà đứng hàng hai, phía trên có một người chị gái lớn hơn hai tuổi, cho nên mọi người gọi là “Nhị thiếu”.
Mọi người cũng theo đó mà ồn ào, rõ ràng lấy anh ta làm trung tâm.
Đây là chỗ tốt và sự tiện lợi của việc làm ông chủ nhỏ của công ty điện tử Hoa Lăng, người thừa kế duy nhất của tập đoàn mang đến.
Dường như trời sinh Hạ Hoài đã quen với sự quan tâm như vậy, tự phụ mà nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đang chuẩn bị nói chuyện, tiếng di động đã vang lên.
Móc ra, vốn định trực tiếp cúp máy, nhưng sau khi nhìn thấy tên người gọi đã đánh mất ý định này. Đứng dậy, thả cốc chân dài xuống: “Các cậu chơi đi, tôi đi nghe một cuộc điện thoại đã.”
Nói xong, lập tức rời đi.
“Sao rồi? Tam thiếu định hẹn tôi đấu địa chủ à?”
“Ở ngoài à?” Đầu kia truyền đến một giọng nói trầm trầm.
“Phải, một anh bạn chơi từ nhỏ của tôi kết hôn, đang làm tiệc độc thân, chơi bời ở quán bar, đến không?”
“Hôm nay thì thôi, tôi có việc muốn nhờ cậu hỗ trợ.”
Hạ Hoài nhướng mày, thu hồi giọng điệu cà lơ phất phơ, nghiêm túc: “Chuyện gì, nói đi? Chỉ cần anh em có thể giúp, tuyệt đối không từ chối!”
Thẩm Khiêm im lặng trong chớp mắt: “Nghe nói cậu của cậu có người quen ở cục giao thông, tôi muốn xem video theo dõi của một đoạn đường nào đó, có tiện không?”
“Chuyện nhỏ. Chờ lát nữa tôi nói với cậu tôi một tiếng. Có điều, không có việc gì cậu tra theo dõi trên đường làm gì? Có thằng nhãi con nào phá xe cậu hả?”
“Không phải.”
“Thế…”
“Chứng thực một chút việc mà thôi. Tốt nhất người kia đừng lừa tớ…”
Bất lực trở về
Người kia?
Ai vậy?
Hạ Hoài đang muốn mở miệng đặt câu hỏi, không ngờ bên kia đã kết thúc trò chuyện.
“Làm cái quỷ gì…”
Tuy là nói lời như thế, nhưng vẫn chuyển tay gửi tin cho cho ông cậu nhà mình, nhờ ông ta để ý nhiều hơn.
Ngày hôm sau, đại đội khu giao thông Xuân Trần.
“Anh Thẩm, mời đi bên này.”
“Làm phiền anh rồi.”
Người đàn ông mặc đồng phục đưa Thẩm Khiêm đến một phòng, tất cả bên trong đều là màn hình theo dõi.
“Anh muốn tra cụ thể là thời gian nào đoạn đường nào?”
Thẩm Khiêm im lặng trong một cái chớp mắt: “Chạng vạng ngày hôm qua, hình như là khoảng 6 giờ đến 7 giờ, phía tây đoạn đường Xuân Trần…”
“Ơ? Đây chẳng phải là chỗ đêm qua xảy ra tai nạn xe cộ sao?”
“Không sai.”
Người đàn ông thở dài: “Nếu anh muốn tra đoạn theo dõi này, xin lỗi, chúng tôi cũng không thể giúp sức.”
“Hửm?” Thẩm Khiêm nhướng mày, ánh mắt lại dần dần trở nên u ám.
“Không dối gạt anh đâu, ngày hôm qua chúng tôi vừa nhận được điện thoại đã đến hiện trường xem xét ngay, phát hiện là xe taxi vi phạm quy định lấn làn, nên mới va chạm với xe vận tải đang lao đến từ phía đối diện, tài xế hai bên đã được khẩn cấp đưa đi bệnh viện, chúng tôi đã định ghi chép ở hiện trường xong sẽ về trong đội lấy băng theo dõi, nhưng thật đáng tiếc, cùng ngày phát sinh sự việc, camera theo dõi đoạn phía tây và phía bắc đường Xuân Trần đều đang trong giai đoạn bảo trì tu sửa, cho nên không thể ghi lại tình huống cụ thể.”
“Tất cả cameras ở phía tây đều đang sửa?”
“…Đúng vậy.”
Nhân viên mặc đồng phục đưa Thẩm Khiêm đến cửa: “Thật sự xin lỗi, không thể giúp được gì.”
Người đàn ông cười nhẹ nhàng: “Không sao, anh đã cố gắng rồi.”
“Nhưng bên phía đội trưởng Đường…”
“Yên tâm,” Thẩm Khiêm biết phải làm gì: “Tôi sẽ nói rõ tình hình thực tế.”
“Vậy cảm ơn anh Thẩm, hẹn hặp lại.”
⬅ Trước Tiếp ➡