⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Khiêm hơi hơi gật đầu.
Nhìn theo đuôi xe đi xa, nhân viên mặc đồng phục mới xoay người trở lại văn phòng.
“Đội trưởng, kia là ai vậy? Sao anh khách khí thế?” Một cấp dưới thuận miệng hỏi.
“Đến tra camera.”
“Người có bối cảnh à?”
“Thằng nhóc này, hỏi nhiều thế! Làm tốt việc của mình đi, đừng có suốt ngày hóng phía đông hớt phía tây, cẩn thận lắm mồm không cưới được vợ đâu!”
Cấp dưới hoàn toàn im miệng, đột nhiên nhớ tới cái gì: “Về camera bên đường Xuân Trần, đã để Chiêu Tử đi qua giám sát người sửa rồi, không có gì bất ngờ xảy ra thì giữa trưa là có thể sửa xong.”
“Ồ, ai gọi tôi vậy?” Mội giọng nói khác chen vào.
“Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến! Có điều, Chiêu Tử à sao cậu trở lại nhanh như vậy?”
“Ôi, đừng nói nữa, căn bản là camera không hỏng, tôi đã bảo mà, hôm trước vừa mới kiểm tra, sao ngày hôm qua có thể có vấn đề, hoá ra là chưa bật nút nguồn, thảo nào không dùng được.”
“Cái đó không phải là chỉ cần dùng máy tính thao tác là được à?”
“Ai biết? Chắc là sau khi kiểm tra thì quên mở…đội trưởng, buổi chiều chúng ta có cần đi tuần phố Văn Long không? Đội trưởng?!”
“…Hả? Ừ đúng, phố Văn Long.”
Hai cấp dưới liếc nhau, cho nên, vừa rồi đội trưởng thật sự đang ngẩn người à?

Ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh, Thẩm Loan ngồi dậy, phát hiện miệng vết thương trên trán hơi ngứa, cô duỗi tay gãi một cái.
“A!”
Đau quá.
Y tá đi ngang qua nhìn thấy, tiến vào hỏi: “Làm sao vậy?”
Thẩm Loan: “Miệng vết thương ngứa.”
“Trên đầu?”
“Đúng.”
“Đừng gãi, để tôi kiểm tra xem…”
Y tá gỡ băng gạc xuống, nhìn thấy miệng vết thương sưng đỏ mới hơi nhíu mày: “Có hơi nhiễm trùng, tôi gọi bác sĩ giúp cô.”
Bác sĩ đến rất nhanh, sau khi kiểm tra mới xác định là nhiễm trùng.
“Truyền nước giảm nhiệt đã, trong quá trình truyền, cơ thể mà có cảm giác không thoải mái thì cô hãy chuông, được không?”
Thẩm Loan gật đầu.
Mu bàn tay vốn thâm tím không thể tránh khỏi việc lại bị châm hai cái, cô thở dài, tình trạng thân thể của mình vẫn còn quá kém.
Đời trước, cô về nhà họ Thẩm mới bắt đầu chú ý bảo dưỡng thân thể, nhưng đó cũng là bốn năm sau, dù sao giai đoạn trước dinh dưỡng không đủ, yếu đi quá nhiều, cho nên mặc dù rất cố gắng rèn luyện, cũng chỉ là để cho mình không dễ dàng bị bệnh như vậy, tố chất thân thể và sức khỏe so ra đều kém hai chị em Thẩm Như, Thẩm Yên rất nhiều.
Xuất viện trở về nhà
Mới đầu, Thẩm Loan cũng không để ý đến cơ thể mình, cô nghĩ chỉ cần đầu óc đủ dùng là được rồi.
Sau đó nội bộ trong công ty tranh đấu bước vào giai đoạn gay cấn, cô, Thẩm Khiêm, và Thẩm Như lập thành 3 phe, mỗi phe đều có người ủng hộ. Đến giai đoạn phát triển sau này, ba bên tranh quyền đoạt lợi, không chỉ đoạt các hạng mục mà còn đoạt người.
Với tư cách là người lãnh đạo và quyết định, mọi hành động của Thẩm Loan đều bị người khác chú ý, chỉ đi sai một bước, không chỉ mình xong đời, mà còn liên lụy đến rất nhiều công nhân “Trộn lẫn” của cô.
Có khi, cô thậm chí quên mất mục đích đoạt quyền lúc đầu, không dám quay đầu lại, cũng không thể quay đầu lại, chỉ có thể không chùn bước, vùi đầu về phía trước.
Vì thế, cô cần phải chú ý từng bước một, ngoài việc hoàn thành công việc còn còn phải để ý ý đồ của hai anh em Thẩm Khiêm và Thẩm Như, đề phòng tai họa khi chưa xảy ra.
Hậu quả của việc mức độ cảm xúc cao căng thẳng là cả đêm mất ngủ, thật vất vả mới ngủ được nhưng không đến một tiếng sau lại bị chuông báo đánh thức, Thẩm Loan chỉ có thể bò dậy từ trên giường, rửa mặt trang điểm, mà giây phút bước vào của công ty, cô lại tự động biến thành hình tượng “Nữ cường nhân sắt thép”, mở ra một ngày làm việc mới.
Cho đến một năm sau, cơ thể của cô hoàn toàn sụp đổ.
Đã bị suy dinh dưỡng bẩm sinh tạo thành bản tính thiếu hụt, lại làm việc lâu ngày và nghỉ ngơi hỗn loạn kiêm mất ngủ làm cho hậu quả càng nghiêm trọng hơn.
Thẩm Loan thu lại ánh mắt nhìn bình truyền dịch ở trên cao, suy nghĩ đang bay xa cũng theo đó mà trở lại vị trí.
Đủ loại, ví dụ như cái chết ngày hôm qua.
Muốn những việc đó không lặp lại, điều quan trọng là nắm chắc hiện tại.
Thẩm Loan là trẻ sinh non, nghe nói khi còn nhỏ cô bị bệnh nặng mấy lần, đừng thấy vóc dáng cô cao như vậy, nhưng cân nặng lại không đến 45 kg.
Cũng khó trách Thẩm Yên ghét bỏ cô giống như cây gậy trúc…
Thẩm Loan thỉnh thoảng soi gương, cũng không vừa lòng với dáng người bây giờ của mình.
Phải biết rằng, phụ nữ mập gầy nhưng mỗi bộ phận đều gãi đúng chỗ ngứa thì mới hoàn mỹ; chứ không phải hai vai kéo xuống dưới, da bọc xương gợi cảm.
Nghĩ lại kiếp trước, sau khi cô đã trải qua lần đả kích đó, bị bác sĩ dọa sợ, cho dù công việc bề bộn cũng sẽ bớt thời gian rèn luyện, hoặc là chạy bộ, hoặc là luyện yoga, dần dà trở thành thói quen.
Đến lúc 30 tuổi chết trên bàn phẫu thuật, tuy rằng tố chất cơ thể vẫn không tốt như cũ, nhưng dáng người lại lồi lõm trước sau.
Nếu ông trời cho cô một cơ hội sống lại, sao Thẩm Loan lại có thể lãng phí?
Giữa trưa, 12 giờ mười lăm phút.
Lúc Thẩm Khiêm vào phòng bệnh, bình truyền dịch bình còn dư lại non phân nửa, thiếu nữ ngồi dựa vào đầu giường, bàn tay chích kim đang đặt trên chăn bông màu trắng, đầu ngón tay dường như muốn hòa thành một thể.
Có thể nguyên nhân là như thế, nên mấy vết máu ứ đọng trên mu bàn tay càng thêm rõ ràng hơn.
Người đàn ông chỉ nhìn thoáng qua rồi thu hồi tầm mắt, giữa mày nhíu lại, có lẽ chính anh ta cũng chưa từng phát hiện ra động tác nhỏ theo bản năng này.
Tất nhiên, cho dù nhận ra, Thẩm Khiêm cũng không tra cứu đến cùng.
Người thông minh có thói quen xu lợi tránh hại, không có lý do phải làm khó chính mình.
⬅ Trước Tiếp ➡