⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc này, lông mi thiếu nữ run rẩy, mở hai mắt.
“Anh?!” Vui mừng không thèm che dấu: “Đến đây lúc nào thế?”
“Vừa đến.”
“… Là đưa cơm trưa cho em sao?” Thẩm Loan nhìn qua cái hộp đóng gói trong tay người đàn ông, trên túi nhựa được in logo khách sạn năm sao.
Thẩm Khiêm gật đầu đi qua, lật cái bàn nhỏ đi kèm với giường bệnh lên, lại đặt hộp nhựa lên trên.
Thẩm Loan đúng là rất đói bụng, đôi mắt nhỏ háo hức nhìn thẳng vào bên trong, nhưng giây tiếp theo lại ảm đạm.
“Sao thế? Không hài lòng?”
“Em không…” Cô theo bản năng xua tay, tuy rằng rất nhanh đã ngừng động tác lại, nhưng vẫn không thể tránh được kéo theo ống cao su, ngay cả bình truyền dịch cũng bị liên lụy mà đong đưa.
Nếp nhăn giữa mày người đàn ông càng sâu hơn, nhưng rất nhanh lại giãn ra, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hiểu sao có loại cảm giác xa cách.
Vẻ mặt Thẩm Loan vẫn như cũ, mà trên thực tế, cô cũng hoàn toàn không cảm thấy thất vọng.
Nếu có thể dễ dàng bị cảm động thì không phải là Thẩm Khiêm!
“Ăn đi.”
“… Cảm ơn anh!”
Ở bệnh viện ở năm ngày, vết thương trên trán Thẩm Loan cũng bắt đầu từ từ kết vảy, các chỉ tiêu cơ thể cũng gần như ổn định, cũng tạm thời chưa phát hiện ra di chứng khi va chạm mạnh vào não bộ, bác sĩ đặc biệt phê chuẩn— có thể xuất viện.
Sáng sớm Thẩm Loan đã thu dọn xong xuôi, ngồi trong phòng bệnh lẳng lặng chờ đợi.
Buổi sáng 9 giờ, có người tới đón nhưng lại không phải Thẩm Khiêm.
“Quản gia Chu?”
“Cô ba, sức khỏe thế nào rồi?” Từ trước đến nay là người ít nói lúc này hiếm khi lộ ra ba phần cười, mở miệng hàn huyên.
“Cũng tốt.” Thẩm Loan cũng mỉm cười mà chống đỡ, thanh thuần vô hại: “Anh tôi…”
“Cậu cả có việc nên để tôi tới đón cô xuất viện.”
Thẩm Loan hơi dừng lại: “Vất vả cho ông rồi.”
Chu Khánh Phúc là người chu đáo, ngoài việc nhanh chóng làm xong thủ tục xuất viện, sau khi tham khảo ý kiến của bác sĩ xong, còn mua thuốc tiêu viêm và thuốc hạ sốt, để chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.
Cuối cùng, thay Thẩm Loan kéo cửa xe phía sau: “Cô ba, mời.”
“Cảm ơn.”
Suốt quãng đường không nói chuyện, trước khi về đến nhà họ Thẩm, Chu Khánh Phúc đưa một cái điện thoại mới tinh cùng một thẻ ngân hàng cho cô.
“Đây là…”
“Cậu cả chuyển cho cô, cậu ấy có nói nếu có gì có thể trực tiếp hỏi cậu ấy.”
Thẩm Loan do dự một lúc, nhưng vẫn nhận lấy, vẻ mặt như suy tư gì đó.
Cũng không biết Thẩm Khiêm nói như thế nào, dù sao sau khi Thẩm Loan về nhà, cảm nhận được một sự yên tĩnh xưa nay chưa từng có.
Dương Lam chẳng quan tâm, Thẩm Yên đến trường học, Thẩm Xuân Giang ở công ty, mà ông cụ ra ngoài thăm bạn đã hai ngày chưa về.
Dường như đã lớn mật hơn một chút
Trở lại phòng, Thẩm Loan tắm rửa trước, sau đó lại tưới nước cho cây xương rồng.
Sau đó ngồi vào mép giường, lấy điện thoại và thẻ ngân hàng mà Thẩm Khiêm chuyển giao cho Chu Khánh Phúc ra.
Cô nghĩ nghĩ, sau đó nhấn một dãy số…
Bất động sản Thiên Thủy, văn phòng tổng giám đốc.
Cốc cốc —
“Vào đi.”
“Thẩm tổng, bên phía Bắc Hải xảy ra chút vấn đề.”
Người đàn ông nghe vậy, động tác lật xem tài liệu không dừng lại, vẫn đọc nhanh như gió: “Nói xem.”
“Sau khi phó tổng Lâm ăn cơm thương lượng với đối tác ở nơi đó, vốn cũng đã quyết định, theo lý mà nói hẳn là không có chút sơ hở nào, nhưng lúc đấu thầu lại bị một công ty bất động sản khác cướp mất, ra giá quy định chỉ hơn chúng ta hai triệu.”
Hai triệu, nghe có vẻ không ít, nhưng đối với giá đất một tỷ, thậm chí chục tỷ mà nói, căn bản không đáng nhắc tới.
Khi đấu thầu, các công ty bất động sản lớn sẽ cung cấp một mức giá khởi điểm trong hồ sơ dự thầu, theo nguyên tắc người ra giá cao thì được, thông thường giữa người trả giá và người trả giá sẽ chênh lệch nhỏ hơn từ tám đến mười chữ số.
Chênh lệch giá vài triệu, hoặc đối phương quá may mắn, hoặc là đã biết trước được giá quy định của bên mình, bây giờ có vẻ như loại khả năng thứ hai khá lớn.
Thẩm Khiêm: “Để Lâm Sâm lập tức trở về.”
Thư ký kinh ngạc: “Vậy hạng mục Bắc Hải bên kia làm sao bây giờ?” Mọi thứ đã sẵn sàng chỉ thiếu gió đông, nếu lúc này từ bỏ, những cố gắng lúc trước đều uổng phí.
“Tôi tự xử lý.”
Thẩm Khiêm có căn hộ ở gần công ty, là căn nhà của anh ta, thỉnh thoảng xã giao về quá muộn không tiện quay về nhà cũ thì có thể ở lại nên chuẩn bị đồ vật rất đầy đủ.
Anh ta thu dọn hành lý đơn giản, rồi lái xe đến sân bay.
Thư ký gọi điện thoại báo số chuyến bay và thời gian cất cánh, còn hai tiếng, anh ta đi đến phía phòng chờ VIP.
Vừa ngồi xuống chưa đến năm phút, điện thoại lại vang lên.
“Alo.”
“Anh, em là Thẩm Loan.”
“Chuyện gì?”
Đầu bên kia dừng một chút, sau một lúc lâu mới thật cẩn thận mở miệng: “Anh… Tâm trạng không tốt sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡