⬅ Trước Tiếp ➡

Yết hầu anh khẽ động
“Hô hấp.”
Lê Tuế phồng má, giận đến giống cá nóc
“Anh quá đáng rồi.”
Có người từ xa hô lên
“Kia kia kia, hai người định thì thầm gì thế ?”
“Muốn hôn đúng không?”
“Hôn đi hôn đi hôn đi ”
Chỉ cần ai mở miệng một câu là cả đám bùng nổ ngay.
Không trách được, trong mắt bọn họ, Bùi Kinh Hiệu ngông nghênh kiêu ngạo, chẳng bao giờ dịu dàng với ai, chưa từng si tình ai.
Hôm nay lại thân mật thế này với một cô gái, thử hỏi sao không kích động.
Đúng là lần đầu tiên thấy cảnh này.
Anh cắn phần đuôi nhỏ của miếng sticker, giật ra, thổi bay nó rồi sải chân ngồi tránh sang góc bên kia.
Khoảng cách ngay lập tức rộng ra đủ một người.
Gương mặt anh lạnh như nước
“Không chơi nữa.”
Rõ ràng.
Động tâm rồi.
Đàn ông khi có cảm giác thật, dấu hiệu đầu tiên là... nhát.
Mấy ông bạn sắp cười đến đập bàn nhưng không ai nói trắng ra.
“Thôi chơi cái khác.”
Cả đám kéo đi chơi bài.
Chỉ còn lại hai người trong khoảng không nhỏ xíu ấy, nhưng không khí hoàn toàn khác ban đầụ
Không ai mở lời.
Không gian im đến mức lúng túng.
Lê Tuế thấy hơi nóng, cô vén tóc sang hai bên tai.
Động tác này lọt vào mắt Bùi Kinh Hiệu khiến anh lại nhớ đến mùi hương trên cổ cô khi nãy.
Yết hầu anh lăn lên một cái
“Cẩn thận chút.”
“Đừng quyến rũ anh nữa.”
Lê Tuế “?”
Cô lười để ý anh.
Cô làm gì, anh cũng cảm thấy cô đang quyến rũ anh.
Cô hơi khát, bưng ly nước uống vài ngụm.
Mà không hay biết người bên cạnh nhìn đến đỏ cả mắt.
Trong đầu anh toàn là đôi môi đỏ ướt đó.
Lúc môi lướt qua nhau khi nãy... mềm như kẹo dẻo.
Không biết hôn lên sẽ thế nào.
“Đủ rồi.”
Anh lại lên tiếng.
Lê Tuế ngơ ngác nhìn sang
“Sao vậy?”
Anh ngồi sát hơn, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, không che giấu chút nào ham muốn và khát khao.
Cả người cô run lên một trận, từng lỗ chân lông như bật điện.
Quả nhiên đúng kiểu đàn ông nguy hiểm nan ánh mắt như đang đặt cô lên giường.
“Gì... gì thế?”
Cô không hiểu sao tự nhiên anh lại tiến sát như vậy.
“Khách sạn hay nhà anh?”
Lê Tuế “?”
“Em... em đi chơi với tụi kia ”
Cô bật dậy chạy trốn.
Nhìn bóng lưng cô biến mất khỏi cửa, Bùi Kinh Hiệu đưa tay đập mạnh vào mặt mình.
Anh xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Cái câu hẹn giường lần đầu gặp là anh cố tình dọa để cô bỏ cuộc.
Không ngờ hôm nay... anh lại thật sự muốn...
Anh phát điên mất.
Nóng đến không chịu nổi, ở gần cô thêm chút nữa anh sợ mình làm ra chuyện gì đó thật sự.
Anh đứng dậy rời phòng.
Ngay lập tức cả phòng nổ tung
“Em gái đỉnh đấy Đây là lần đầu tôi thấy anh Bùi bị câu đến mất kiểm soát ”
“Đúng á đúng á Tối nay có một từ thôi loạn tâm thần haha ”
...
Lê Tuế liếc về phía cửa.
Ánh mắt cô lạnh xuống, khóe môi cong cong đầy đắc ý.
Tối nay Bùi Kinh Hiệu đúng là khác hẳn mọi khi.
Trước đây anh nói chuyện tự tin, kiêu ngạo, nhưng luôn giữ khoảng cách.
Hôm nay thì rõ ràng... loạn.
Điều đó có nghĩa là cô sắp thành công rồi sao?
Đúng là dạng đàn ông phong lưu nan dễ tán thật.
Nhưng sự đời không như cô nghĩ.
Qua hôm đó, như chưa từng có gì xảy ra, Bùi Kinh Hiệu không hề chủ động liên hệ lại.
Ngược lại, Thẩm Tinh Nhã hình như... lại thích một người khác rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡