Anh chỉ đại một cái
“Em đó.”
Người được chỉ thẳng là... Lê Tuế.
“Ồ.” Cô đáp nhỏ.
“Tôi dán cho ” Trần Tâm Tầm lập tức xung phong.
Rất nhanh, ba sticker đã được dán xong
một ở khóe môi, một ở cổ, một ở xương quai xanh.
Những người hóng xem lập thành vòng tròn, ai cũng đầy biểu cảm phấn khích.
Bùi Kinh Hiệu duỗi tay, vươn vai lười biếng.
“Làm kiểu gì?”
Có người gào lên
“Dùng miệng chứ gì nữa ”
Anh gật nhẹ, mặt không chút sóng gió.
Quay sang cô
“Em ngại không?”
Hàng mi Lê Tuế run một nhịp nan dĩ nhiên là ngại
Tên khốn này đừng có chạm vào tôi
Nhưng cô vẫn lắc đầu, giọng mềm
“Chơi game thôi, không sao.”
Khóe môi anh hơi cong, không phân rõ là cười hay ý gì khác
“Trong lòng chắc vui muốn chết.”
Lê Tuế đã quen thái độ tự luyến của anh.
Cũng tốt, khỏi cần cô chủ động nan bất cứ biểu cảm nào trong mắt anh cũng được xem là “quyến rũ anh”.
Bùi Kinh Hiệu nghiêng người lại gần.
Cả phòng nín thở, chờ cảnh nóng mở màn.
Nửa người anh đổ về phía cô, Lê Tuế vô thức siết chặt tay lại.
Ánh mắt đen sâu của Bùi Kinh Hiệu dán lên miếng sticker ngay khóe môi cô. Anh cúi xuống cắn, nhưng dán quá chặt, cú cắn đầu tiên không lấy được. Anh buộc phải cúi sát hơn nữa.
Hương thơm nhàn nhạt trên người cô quấn lấy sống mũi anh. Mí mắt anh khựng lại một chớp văn. Đôi môi ngay trước mặt đỏ mềm như nụ hoa vừa hé, đẹp đến mức khiến lòng người rối loạn. Ánh nhìn anh tối sáng bất định, sắc mặt khó đoán.
Cúi thêm một chút, khóe môi anh lướt nhẹ qua môi cô.
Mềm đến mức khiến tim người ta loạn nhịp.
Cả hai đều khựng lại.
Khoảnh khắc mắt chạm mắt, cả người Bùi Kinh Hiệu như bốc lửa.
Giống như bị kéo khỏi đỉnh núi rơi thẳng vào vực sâu ham muốn, mất sạch khống chế.
Giọng anh trầm khàn
“Không được quyến rũ anh.”
Đôi mắt Lê Tuế long lanh như mắt nai, vừa yếu ớt vừa vô tội.
Đẹp đến mức người khác bị câu mất hồn mà cô lại chẳng hay.
Giọng cô nhẹ mềm, hơi khàn như gãi vào tim người ta
“Em đâu có.”
Anh hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Đến cả cái đuôi âm cuối trong giọng cô cũng như đang dụ anh.
“Nhắm mắt lại.”
Lê Tuế phồng má, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt.
Nhắm mắt rồi, cảm giác càng rõ hơn.
Cô cảm nhận được miếng sticker ở khóe môi đã bị gỡ.
Hơi thở nóng hổi phả lên làn da mịn ở cổ khiến cô ngứa ngáy, nhưng không dám động đậy.
Chợt có thứ gì đó chạm vào dưới cằm.
Hơi thở cô thắt lại, người theo bản năng ngã về sau, đầu hơi ngửa lên.
Cho đến khi tựa hẳn vào lưng ghế, không còn đường lùi.
Ánh đèn mờ phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm của anh.
Người ngoài không nhìn rõ, chỉ cảm giác được động tác của hai người mơ hồ đến mức đỏ mặt.
Sticker ở cổ bị gỡ rất nhanh.
Chỉ còn miếng cuối cùng, dán trên xương quai xanh.
Miếng này lại dán chặt nhất.
Bùi Kinh Hiệu nhìn vào xương quai xanh trắng nõn của cô, ánh mắt như bị hút vào, hơi thở đã loạn từ lâụ
Khoảnh khắc đó, ngay cả sự kìm nén bản năng cũng bị cô khơi lên.
Anh thật sự... muốn đè cô xuống.
“Lại câu anh. Em có thôi được không.” Anh thấp giọng.
Lê Tuế “?”
Anh có thôi được không thì có.
Cô mở mắt, da trắng mịn đỏ ửng, hơi giận
“Em quyến rũ anh chỗ nào?”
Ánh mắt anh tối lại. Nghĩ cả buổi... đúng là cô chẳng làm gì cả.
Nhưng anh cứ thấy cô đang quyến rũ anh.