Không phải không bị lộ. Là cô gọi “Nhã Nhã” nan tên của Thẩm Tinh Nhã.
Nhưng gã này tự luyến đến mức tưởng cô gọi... anh?
Cô không nhịn được, khóe môi cong lên, cảm thán nhẹ
“Lạy trời.”
Bùi Kinh Hiệu “Vui rồi hả?”
Cô ngơ ngác “ừm” một tiếng nhỏ xíụ
“Vui thì uống canh giải rượụ”
Anh múc cho cô một bát.
Cô rất ngoan, từng muỗng từng muỗng uống hết sạch.
Lê Tuế không nhịn được nghĩ
Đúng là đàn ông cặn bã, ngoại trừ cái miệng nói năng khó nghe, còn lại quá chu đáo.
Cô ngước mắt nhìn anh, thử thăm dò
“Anh thật sự rất yêu em à?”
Ngón tay anh cong lại, gõ vào đầu cô một cái nhẹ, tưởng là đánh nhưng thực chất cực kỳ cưng.
“Sao thế? Được người đàn ông xuất sắc nhất, đẹp trai nhất Bắc Kinh yêu mà thấy không thật à?”
Lê Tuế Làm sao có thể có người tự tin đến mức này?
Anh bỗng cúi đầu sát vào, hơi thở chạm lên tai cô, giọng trầm, có chút nguy hiểm
“Tối qua anh còn hôn chân em. Em còn không tin?”
Lê Tuế “?”
“Có cảm giác an toàn chưa?”
“Nếu chưa thì lên giường để anh chứng minh nhé?”
Lê Tuế lắc đầu lia lịa như trống bỏi “Có rồi ”
Cô vòng tay ôm lấy anh, tai áp vào lồng ngực anh nan nhịp tim anh đập càng lúc càng nhanh.
Mắt cô khẽ nheo lại.
Có vẻ anh đã hoàn toàn sa vào cô.
Vậy có phải cô có thể bước sang giai đoạn tiếp theo rồi không?
Thời gian thoắt cái đã đến đầu tháng Sáụ
Hoàng hôn phủ đỏ cả bầu trời, màu sắc rực rỡ như ai làm đổ cả bảng màu lên chân trời.
Trên sân bóng rổ, mấy nam sinh đang đánh bóng thoải mái.
“Bùi thiếu, sao không gọi bạn gái nhỏ đến cổ vũ hả?”
“Nhìn cậu đánh lòng như để trên mây ấy. Cãi nhau với bạn gái rồi à?”
Bùi Kinh Hiệu ném bóng qua, mặt không vui chút nào.
“Cãi cái mẹ cậụ Bọn tôi đang yêu chết đi được.”
Anh hơi bực, đi tới ghế lấy điện thoại.
Tin nhắn anh gửi cho Lê Tuế một tiếng trước vẫn chưa được trả lời.
Ra sân vận động.
Ngón tay anh lại gõ lên màn hình
Đang làm gì?
Nhìn màn hình một hồi lâu vẫn không thấy trả lời.
Kiên nhẫn cạn sạch, anh gọi thẳng thoại.
Rất nhanh, đầu bên kia bắt máy.
“Cuối cùng cũng chịu để ý đến anh?”
Giọng cô nghe mệt mỏi
“Em vừa đăng ký kỳ thi vật lý mùa hè, đang quay cuồng đây.”
“Ở đâu?”
“Vừa ra khỏi thư viện.”
“Đợi anh ở cửa.”
Tiếng ve kêu râm ran, ánh chiều tà xuyên qua tán cây loang lổ trải xuống con đường.
Chàng trai mặc áo bóng rổ chạy về phía thư viện.
Lê Tuế đứng trước cửa thư viện, thấy bóng anh chạy tới, hàng mi khẽ run.
Một dáng vẻ vừa kiêu ngạo vừa rực rỡ.
Hương vị hormone của trai trẻ phả thẳng vào mặt.
Đúng là khuôn mặt đẹp “có quyền”, đáng tiếc là đồ cặn bã.
Cô lặng lẽ kéo khẩu trang lên.
Bùi Kinh Hiệu chạy đến trước mặt cô, thở nhẹ, đứng lại một chút.
“Hôm nay cả ngày trong thư viện?”
Lê Tuế gật đầu, mặt đau khổ
“Sắp thi cuối kỳ rồi, còn thi bốn cấp, rồi thi vật lý nữa, bận lắm.”
Nghe vậy, khóe môi Bùi Kinh Hiệu khẽ cong.
“Thì ra thế.”
Hèn gì hôm nay cô ít nói hẳn, nhắn tin lâu lâu mới trả lời, mà trả lời cũng ít xịt.
Hóa ra là học đến không có thời gian để yêu anh.
“Đi thôi, anh đưa em đi ăn.”
Lê Tuế theo anh ra khu giảng đường, lên xe.
“Đói chưa?”
“Cũng hơi hơi.”
“Vậy về chỗ anh nhé? Anh đi tắm trước.”
“Được.”
Đây là lần thứ ba cô đến chỗ ở của anh.