⬅ Trước Tiếp ➡

Anh vào phòng tắm, còn cô thì tìm ngay đến bàn học, lấy bộ đề vật lý ra làm.
Rất tự nhiên, như ở nhà mình.
Bùi Kinh Hiệu tắm xong bước ra đã thấy cô gái nhỏ đang nghiêm túc làm bài, từng chữ từng hàng đều chăm chú.
Anh cảm giác mình không phải đang yêu sinh viên năm nhất, mà là dắt về một sĩ tử đang chiến đấu vì kỳ thi đại học vậy.
Ngoan hết mức có thể.
Đi đến đâu học đến đó.
Trong đại học anh chưa từng thấy người nào như thế.
“Sao chăm thế?”
Lê Tuế gật đầu “Ừ.”
Cô thu sách vở vào balo xanh nhạt, đứng dậy.
“Đi thôi.”
Bùi Kinh Hiệu tự nhiên nhận lấy balo, đeo một bên vai.
“Anh biết anh rất xuất sắc, nhưng em không cần áp lực như thế đâụ”
Lê Tuế “Hả?”
“Không cần vì muốn theo kịp anh mà ép mình mệt như vậy.”
Sau này chia tay, cô nhất định phải bắt anh đi khám não.
“Chậm rãi tiến bộ là được rồi, bạn học Lê.”
“Anh sẽ đợi em.”
Câu đó khiến ngón tay Lê Tuế khẽ run.
Chậm rãi tiến bộ là được...
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn được dạy rằng phải làm tốt nhất, phải đứng đầu, theo không kịp thì phải cố gấp đôi, tuyệt đối không được tụt lại phía saụ
Lần đầu tiên trong đời, có người nói với cô rằng không cần phải vội như vậy, cứ từ từ.
Khóe môi Lê Tuế khẽ cong “Dạ.”
...
Trong một tuần tiếp theo, Bùi Kinh Hiệu hẹn mãi cũng không gặp được Lê Tuế.
Ngay cả tin nhắn cô cũng trả lời cực ít.
Lạnh như nước.
Mới yêu mà đã bị “lạnh nhạt”, Bùi Kinh Hiệu sao chịu nổi.
Anh đành mò tới thư viện thử vận may, không ngờ thật sự gặp được.
“Dùng thế năng lưỡng cực từ để suy ra.”
Lê Tuế quay đầu, thấy anh thì hơi giật mình, hạ giọng nhỏ
“Anh biết làm à?”
Bùi Kinh Hiệu kéo ghế ngồi xuống cạnh cô
“Chuyện nhỏ.”
Gần kỳ cuối, thư viện đông nghịt.
Thấy anh ngồi cạnh, Lê Tuế lén lấy khẩu trang từ balo ra đeo lên.
Bùi Kinh Hiệu “...”
Cái mặt kiêu ngạo mới nửa phút trước lập tức đen lại.
Nhận ra anh có hơi giận, Lê Tuế khẽ kéo tay áo anh, đôi mắt chớp chớp.
“Đừng giận mà.”
Gần đây trên diễn đàn trường đã có người chụp được bóng lưng “bạn gái bí ẩn” của anh, nhưng đều không lộ mặt.
Cả hai lại hiếm khi xuất hiện cùng nhau trước công chúng, nên chưa ai nhận ra.
Lê Tuế ngoan ngoãn cong mắt, giọng nhỏ mềm
“Anh dạy em đi.”
Bùi Kinh Hiệu ghé sát
“Được. Gỡ khẩu trang ra hôn anh cái.”
Lê Tuế lắc đầu “Vậy để em tự học.”
Bùi Kinh Hiệu “...”
Nhìn cô đang vắt óc suy nghĩ, anh không nhịn được mở miệng nhỏ nhẹ
“Dùng độ từ thẩm chân không, mô men lưỡng cực từ và khoảng cách từ điểm quan sát đến lưỡng cực để tính ra từ trường B.”
Chưa đầy một tiếng, anh đã giúp cô giải xong hai bài khó.
Ánh mắt Lê Tuế nhìn anh lúc này không giống bình thường.
Trước giờ chỉ thấy anh háo sắc và tự luyến, không ngờ thật sự giỏi đến vậy.
Không hổ danh học thần duy nhất trường có song bằng kinh tế + luật…
Vậy mà vật lý anh cũng rành.
Đúng là loại người không cần cố cũng đứng đầụ
Tiếc là đồ cặn bã.
Cô không nhận ra, ánh mắt cô lúc này đẹp tới mức câu hồn, long lanh như viên ngọc đen óng ánh.
Hầu kết Bùi Kinh Hiệu trượt nhẹ.
Một tay anh chống vào cạnh ghế, ngón tay vô thức siết lại, gân xanh nổi lên.
“Đừng nhìn anh kiểu đó. Anh cứng rồi.”
Lê Tuế Đúng là đồ cặn bã phát tình 24/7.


⬅ Trước Tiếp ➡