Ánh mắt chạm nhau, anh hơi sửng sốt, rồi nhếch môi, nói gì đó với người phụ nữ kia, sau đó bước ra.
Cô định chào, thì câu đầu tiên anh nói là
“Lại ra đây câu anh nữa à?”
“?”
Anh đút tay vào túi, dáng vẻ lơ đãng ngạo nghễ
“Đuổi đến tận đây luôn hả?”
Chưa đợi cô mở lời, anh tiếp giọng như ban ơn
“Nói đi, muốn ăn ở đâu?”
Lê Tuế “...”
Cũng được, cơ hội tới thì dùng.
Cô chỉ đại một quán cơm nhỏ
“Chỗ kia.”
Trong quán, cô gọi theo khẩu vị bản thân nan ba món một canh
Cá nấu cay, bò xào, sườn sốt chua ngọt và canh trứng.
Món bò xào bưng lên lại không cay.
Cô thích ăn cay.
Còn đĩa cá đỏ ớt kia trông mới hợp khẩu vị.
Không nói gì, cô nhẹ nhàng đổi đĩa bò xào sang chỗ anh, dời đĩa cá cay về trước mặt mình.
Chỉ một giây sau, cô nghe thấy anh bật cười, ánh mắt nhìn hai đĩa rồi nhìn cô như nhìn xuyên cả người cô
“Cả khẩu vị của anh mà em cũng điều tra rồi?”
Lê Tuế “Hả?”
Anh gắp miếng bò xào, ăn ngon lành
“Cũng được.”
Lê Tuế chớp mắt nan hóa ra là hiểu lầm, anh tưởng cô cố ý lấy món anh thích đặt trước mặt anh.
Đúng là dễ tán hơn cô nghĩ nhiềụ
Bề ngoài ngông nghênh khó gần, thực tế lại là một kẻ tự luyến.
Anh ăn rất khỏe. Đĩa bò xào vốn không phải khẩu vị của cô nên cô ăn rất ít nan phần lớn anh xử lý hết.
“Biết anh thích thì cũng không cần nhường tới mức không dám ăn chứ.”
Lê Tuế “...”
Cô thở dài trong lòng, tên này tự luyến đến mức nào vậy trời?
Nói chuyện với người này, lần nào cô cũng nghẹn lời.
Dù trong lòng cạn lời không chịu nổi, nhưng trên mặt cô vẫn luôn giữ nụ cười ngoan ngoãn, nhẹ nhàng.
“Em tên gì?”
“Lê Tuế. Lê trong bình minh, Tuế trong bình an.”
“Học năm mấy?”
“Em năm nhất.”
Anh khẽ chống lưỡi vào má trong, cố ý chọc cô
“Anh học cao học năm hai rồi, hơn em bốn tuổi lận. Chênh vậy có nhiều quá không?”
Lê Tuế nhìn anh, ánh mắt đặc biệt chân thành
“Em thích đàn ông lớn tuổi hơn.”
Khóe môi Bùi Kinh Hiệu cong rõ rệt nan vẻ mặt sảng khoái thấy rõ.
Ăn xong, cô định thanh toán thì thu ngân nói đã trả rồi.
“Anh cho em xin WeChat nhé, em chuyển tiền phần em ăn.”
Khóe môi anh hơi nhếch, ánh mắt như nhìn thấu tâm can cô
“Hiểu rồi.”
Anh đưa điện thoại, để cô quét mã.
Trên đường về, Lê Tuế mở WeChat, nhìn vào avatar đen sì của anh, rồi vào nhật ký nan chẳng có gì.
Cô gửi một sticker dễ thương.
Lúc nãy hết bao nhiêu vậy ạ? Để em chuyển anh.
Một lúc lâu sau anh mới trả lời
Mục đích của em đạt rồi còn gì? Không cần chuyển.
Lê Tuế chớp mắt, hơi ngơ.
Hửm?
Anh trả liền
Cần anh nói thẳng luôn không?
Cô suy nghĩ một lúc, với độ tự luyến của anh, chắc anh đang nói vụ được add WeChat.
Cô gửi ngay một sticker đáng yêụ.. rồi chuyển luôn một bao lì xì.
Hai mươi bốn tiếng trôi qua.
Thông báo Hồng bao đã quá hạn.
Anh không nhận.
Lại là cơ hội để nhắn tiếp.
Lê Tuế Sao anh không nhận bao lì xì?
Anh Đã bảo không cần.
Lê Tuế Vậy lần sau em mời anh.
Anh Hiểụ
Mới đó đã tính đến “lần sau” rồi hả?
Lê Tuế “...”
Cô nuốt xuống cơn buồn nôn, gõ đáp
Vậy anh cho em cơ hội không?
Anh im lặng.
Mãi đến gần 11 giờ khuya, mới nhắn lại
Xem biểu hiện của em.
Một tuần trôi qua, ngày nào Lê Tuế cũng chủ động tìm cớ nhắn tin.