Hôm thì gửi ảnh đám mây, hôm thì kể cô ăn gì trong căn tin.
Bùi Kinh Hiệu trả lời rất ít, tuỳ hứng.
Hôm đó, đến tận nửa đêm cô vẫn chưa nhắn gì.
Bùi Kinh Hiệu lại chủ động
Bắt đầu chơi trò “muốn gần phải xa” rồi?
Đọc tin đó, Lê Tuế cắn môi nan đúng là cô có nghĩ vậy thật.
Không hổ danh cao thủ tình trường, cô chỉ mới thử giữ khoảng cách chút xíu đã bị nhìn thấụ
Cô gửi
Không phải, em chỉ đang nghĩ...
Anh
Nghĩ gì?
Lê Tuế
Nghĩ xem hôm nay nên kiếm cớ gì để nói chuyện với anh.
Bên kia im lặng hai phút.
Rồi tin nhắn bật lên
Muốn gặp nhau không?
Khoảnh khắc đó, những tia mập mờ giữa họ kéo căng đến cực hạn.
Lê Tuế
Muốn.
Cô tưởng anh sẽ hẹn ra ngoài.
Kết quả nhận được
Ngủ sớm đi.
Lê Tuế “...”
Cô nhíu chặt mày, thật sự không hiểu nổi anh.
Bề ngoài thì khó gần, kiêu căng khó tiếp cận, nhưng khi tiếp xúc lại chẳng hề khó.
Thế mà đôi lúc... cô lại cảm giác anh chỉ đang chơi đùa, chẳng để tâm chút nào.
Nửa tháng trôi qua, nhắn tin nhiều nhưng tình cảm chẳng tiến triển được bao nhiêụ
Lúc cô đang bí ý tưởng, thì Trần Tâm Tầm nói có buổi tiệc, còn liếc cô một cái đầy ẩn ý.
“Tuế Tuế, tối nay sinh nhật Chu Tùng Lâm. Anh em của Bùi Kinh Hiệu chắc cũng tới. Đi không?”
Lê Tuế chỉ mất ba giây để trả lời
“Đi.”
Cô mặc váy hai dây xanh in hoa nhỏ, khoác thêm chiếc cardigan trắng mỏng, cả người toát lên vẻ mơ màng thuần khiết, trong sáng đến mê mắt.
Trần Tâm Tầm kéo nhẹ cái áo khoác của cô
“Cái này thừa nha. Tuế Tuế bảo bối, dáng đẹp thế này nan vai sắc cạnh, eo nhỏ nan mặc cái áo khoác này phí quá ”
Dây váy buộc chắc, cổ không hở sâu, cũng không sợ hớ hênh.
Nhưng cô chưa quen để lộ da thịt, hơn nữa đầu tháng năm trời vẫn mát, mặc thêm vẫn tốt.
“Cảm giác hơi hở... thôi cứ mặc, với lại vẫn hơi lạnh.”
Hai người tới quán Dạ Mị, vừa mở cửa phòng VIP.
Một cô gái khoác váy ngắn xẻ sâu, đi catwalk thẳng tới phía Bùi Kinh Hiệụ
Trần Tâm Tầm kéo tay cô, thì thầm
“Thấy chưa, đây mới gọi là hở Cái ngực kìa, sắp bật ra vả vào mặt người ta rồi.”
Cô gái kia uốn éo bước tới, còn chưa kịp lại gần Bùi Kinh Hiệu, anh đang dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh
“Thấy ngứa thì đi tắm.”
Khí thế lạnh lùng đến mức cô gái kia hừ một tiếng rồi bỏ đi.
“Chu thiếu à Bạn cậu thật chẳng biết nể mặt gì.”
Chu Tùng Lâm cười
“Kinh Hiệu vậy đó, đừng chấp.”
Chu Tùng Lâm quay đầu thấy Trần Tâm Tầm và Lê Tuế thì hơi bất ngờ
“Ô, tiểu thư Trần đến rồi. Sau lưng dẫn theo ai đây? Nhìn quen lắm nha.”
Anh cố tình nói lớn để cả phòng nhìn ra cửa.
Trần Tâm Tầm ném quà sinh nhật vào ngực Chu Tùng Lâm
“Nhận lấy đi, đừng dọa bạn tôi.”
Cô nhanh chóng bị kéo đi chơi bài, trước khi đi còn đẩy Lê Tuế một cái
“Qua đó đi.”
Lê Tuế ngẩn người đứng tại chỗ.
Bùi Kinh Hiệu khoanh tay sau đầu, dựa vào sofa, mắt khẽ mở khi thấy cô.
Khí thế anh mạnh đến mức quanh anh rộng cả một mét chẳng ai dám ngồi gần.
Giữa phòng ồn ào náo nhiệt, anh lại giống như vừa ngủ dậy, cả người còn vương chút “khó ở” sau khi bị đánh thức.
Vừa rồi còn lạnh lùng đuổi một cô gái nóng bỏng như vậy...
Cô hơi run, không dám lại gần.