⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nàng nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu, không nhịn được mà cúi đầu, để lộ một đoạn cổ trắng ngần như ngọc, ngại ngùng nhìn bóng mình trong chậu nước.
Dù không thoa phấn, nàng vẫn cảm thấy hơi lo lắng, nhưng quả thật gương mặt mộc của nàng trông dễ chịu và thoải mái hơn nhiềụ
Mai Khâm dần lấy lại tinh thần, không muốn khiến nàng lúng túng, bèn dịu dàng nói “Như vậy là rất tốt. Sau này cứ như thế nhé.”
Y nhìn thấy Bảo Hoa ngượng ngùng liếc mình một cái, đôi mắt long lanh như sóng xuân, ánh nhìn e thẹn không giấu được, khiến tim hắn bất giác lỡ một nhịp.
Y khẽ cười bất lực, đưa tay chạm nhẹ lên sống mũi.
Bảo Hoa quả thật là một mỹ nhân.
Nhưng nàng không dựa vào nhan sắc để chiếm được cảm tình của người khác.
Điều đó chứng tỏ nàng không chỉ xinh đẹp mà còn có tính cách ngây thơ, trong sáng, hoàn toàn khác biệt với những cô nương bình thường.
Mai Khâm cảm thấy vô cùng hài lòng với nàng.
Thay đổi thân phận, Bảo Hoa liền muốn thể hiện mình, tận tâm hầu hạ Mai Khâm.
Thế nhưng Mai Khâm muốn ra ngoài, hoàn toàn không có ý định mang theo nàng.
Thấy dáng vẻ thiết tha của nàng, y mỉm cười nói
“Ngươi nhớ tối nay đến gặp ta là được.”
Ngày thường trong phòng y luôn có nha hoàn trực đêm, nay đã thêm Bảo Hoa, không tránh được việc để một nha hoàn khác nghỉ ngơi.
Y đâu biết các nha hoàn đều tranh nhau đến vỡ đầu chỉ để được trực đêm cho mình, chẳng ai thấy mệt mỏi vì việc ấy.
Cơ hội này nhẹ nhàng rơi xuống vai Bảo Hoa, nàng liên tục đáp ứng, mắt nhìn theo bóng y rời đi.
Sau đó, Bảo Hoa đi lĩnh hai bộ váy mới, bản thân cũng dọn vào phòng dành cho nha hoàn nhất đẳng, ở chung với Thuần Tích.
Thế nhưng đến tối khi nàng nhắc đến việc này, Thuần Tích lại nói với nàng
“Ngươi không cần vội, đêm nay vốn là lượt Tử Ngọc, khi nào đến lượt ta, ta sẽ đích thân dạy ngươi.”
Thuần Tích là đại nha hoàn ở Tú Xuân Viện, những nha hoàn thân cận bên Mai Khâm đều do nàng một tay dạy dỗ, dĩ nhiên Bảo Hoa cũng không ngoại lệ.
Bảo Hoa miệng thì đáp, nhưng lòng vẫn có chút do dự.
Thuần Tích nhìn ra ngoài cửa sổ vài lần, lại nói
“Tối nay ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi, ta phải ra ngoài một chuyến, không cần để đèn chờ ta.”
Bảo Hoa đồng ý, Thuần Tích liền rời khỏi phòng.
Sau khi ra ngoài, Thuần Tích không đi về phía phòng của Mai Khâm, mà bước ra sân, nơi Chi Hương đã đứng đợi từ lâụ
Thấy nàng, Chi Hương liền nói
“Thuần Tích tỷ tỷ, hôm nay ta làm có tốt không?”
Thuần Tích gật đầu
“Tất nhiên, bằng không ta làm sao chịu dẫn ngươi đến chỗ Đại phu nhân lĩnh thưởng.”
Chi Hương lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
Thuần Tích nhìn nàng, trong lòng lại nghĩ đến chuyện xảy ra vào đêm yến thọ của Quốc công gia.
Phu nhân vốn luôn tin tưởng nàng, mới sắp đặt nàng bên cạnh nhi tử để trông nom.
Đêm yến thọ của Tuyên Quốc công, phu nhân sai người động tay vào chén rượu của Nhị công tử, giao Thuần Tích tìm cơ hội, bằng mọi cách phải cùng Nhị công tử hoan hảo.
Nghe nói Nhị công tử từ nhỏ thân thể không tốt, giống như trúng độc lâu ngày.
Mệnh y chẳng còn bao lâu, nhưng lại âm thầm mời cao nhân chữa trị, còn bắt đầu luyện theo một cuốn sách cổ, giữ gìn chân dương, nên tuyệt đối không được phát sinh quan hệ.
Không rõ phu nhân nghe được chuyện này từ đâu, bèn cố ý mưu tính, định hủy hoại y.
Trong lòng Thuần Tích vạn lần không muốn.
Thứ nhất, trong lòng nàng đã có Tam công tử, nàng là nha hoàn thân cận lâu năm nhất bên cạnh Tam công tử, sau này khi Tam công tử thành thân, nàng tất nhiên sẽ là người đứng đầu các thiếp thất, có tư cách nhất để sinh con nối dòng cho y.
Thứ hai, nàng cũng biết Nhị công tử không phải kẻ dễ đối phó, đợi đến khi dược tính qua đi, khả năng lớn nhất là nàng sẽ mất mạng dưới tay y.
Nhưng lệnh của phu nhân, nàng không dám trái.
⬅ Trước Tiếp ➡