Vậy nên khi mọi người tìm kiếm Tam công tử đang say rượu mà không thấy bóng dáng, nàng lại ma xui quỷ khiến gọi Bảo Hoa đến, sai nàng đi về phía con đường nhỏ bên Tây.
Nàng nghĩ, Nhị công tử đã uống Thất tình tán mạnh mẽ như vậy, cho dù là đối diện một con lợn cũng không thể kiềm chế được.
Một tiểu nha đầu như Bảo Hoa, đem đi thế mạng là vừa.
Nào ngờ sáng hôm sau Bảo Hoa không chết, mặt nàng dù không tỏ vẻ, nhưng trong lòng đã cuống cuồng, lại sai Chi Hương cùng Bảo Hoa mang đồ đến Thâm Xuân Viện, để Chi Hương âm thầm thăm dò Bảo Hoa.
Kết quả, Bảo Hoa không nhận ra Nhị công tử, mà Nhị công tử cũng coi nàng như con kiến hôi, hoàn toàn không có cách nào xác định giữa hai người đã xảy ra chuyện gì hay chưa.
Vậy nên tối nay, nàng dẫn Chi Hương qua đó không phải để lĩnh thưởng.
Tối nay, nàng phải đối mặt với cơn thịnh nộ như lửa trời của Quốc công phu nhân.
Bên này, Bảo Hoa nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Nàng nghĩ kỹ lời Thuần Tích nói, rằng tối nay người trực là Tử Ngọc, nhưng Tam công tử rõ ràng Bảo Hoa nàng tối đến tìm y, hai chuyện này lại mâu thuẫn, khiến nàng không khỏi bối rối.
Nàng dậy, mở cửa ra, thấy trong phòng Tam công tử cũng không có ánh đèn, dường như y chưa về.
Trong đầu nàng bỗng lóe lên, liền nghĩ đến chuyện đêm hôm trước giữa nàng và y ở cái viện kia.
Tim nàng đập như trống, do dự mãi, rốt cuộc vẫn quyết định qua đó xem thử.
Nàng đẩy cửa phòng, lúc này trời đã rất khuya.
Bảo Hoa nhờ ánh trăng đi đến viện hoang vắng ấy.
Trong viện vẫn vắng lặng, trong phòng cũng tĩnh mịch không một tiếng động, rõ ràng là không có ai.
Nàng ngồi xuống mép giường, lòng hơi thất vọng vì mình có lẽ lại đoán sai.
Không ngờ vừa ngồi xuống, chợt thấy mông đè phải vật gì đó.
Nàng cúi xuống mò, phát hiện là một chuỗi vòng tay.
Nhìn không rõ, nhưng cầm trong tay thấy khá nặng.
Bảo Hoa định đứng dậy tìm đèn thắp sáng, chợt nghe cửa phòng phát ra tiếng kẽo kẹt.
Nàng nín thở, chăm chú nhìn bóng đen ngoài cửa.
Đợi đến khi đối phương bước gần, nàng mới thử gọi một tiếng
“Tam gia?”
Người nọ dừng bước, Bảo Hoa xác nhận được dáng hình quen thuộc ấy, lập tức mừng rỡ, lao vào lòng y, ôm chặt không buông.
Nàng như một cục bông đường mềm mại, bất ngờ bám lấy y.
Mai Tương híp mắt, phát hiện nha đầu ngốc này lại đang chiếm tiện nghi của mình.
Bảo Hoa thấy mình đoán trúng ý Tam công tử, bất chợt cảm thấy bản thân cũng có chút thông minh.
Trong lòng vừa thẹn thùng vừa ngọt ngào.
Không biết vì sao, ban ngày nàng không dám ôm y như vậy.
Có lẽ do tối hôm ấy Tam công tử biểu hiện khác hẳn mọi khi.
Ban ngày, nàng luôn cảm thấy y như một người hoàn toàn khác.
Nhưng ban đêm thì không.
Giờ phút này, Bảo Hoa phát hiện ôm y tuy vừa sợ vừa lo, nhưng lại có chút lưu luyến.
Ngửi thấy hương lạnh trong lòng y, nàng nịnh nọt nói
“Ban ngày tuy cũng ở cạnh Tam gia, nhưng không hiểu sao, ta lại nhớ Tam gia của buổi tối hơn.”
Mai Tương đứng im, để mặc nàng ôm.
Nghe nàng nói, y không khỏi nhướng mày.
Đúng là trời sinh dâm phụ.
Rõ ràng không rời nổi thân thể y, còn bày đặt nói lời hay ý đẹp phân biệt ngày đêm.
Y chỉ vì nhớ đến chuỗi vòng tay bị thất lạc đêm trước mà qua đây lấy lại.
Không ngờ vừa bước vào đã bị nha hoàn ngốc này ôm chầm lấy.
Nghe nàng nói cả đống lời ngọt ngấy, miệng lại gọi nhầm tên đệ đệ y.
Mai Tương chẳng buồn để ý, nhấc chân đi về phía giường.
Bảo Hoa không tự chủ được mà theo sát y, thấy y đi về phía giường, liền nghĩ y lại muốn làm chuyện đêm trước.
Mặt nàng đỏ bừng, cảm thấy mình thật sự không chịu nổi, vội kéo tay y nói
“Tam gia, ta... ta vừa nãy nhặt được một chuỗi vòng tay bên cạnh gối, là của ngài phải không?”
Đối phương dừng lại một chút.