Khóe mắt vẫn còn sót lại vẻ hoan ái chưa tan, đảo qua người cô một vòng. “Cái túi em hay dùng đâu rồi?”
Ôn Tự chẳng buồn đoán tâm trạng kỳ quái của anh ta, đưa nhẫn ra, vào thẳng vấn đề
“Ký đơn đi. Ngoài những thứ tôi mang theo trước khi cưới, những thứ còn lại tôi không cần gì hết.”
Ánh mắt Tạ Lâm Châu trầm hẳn.
“Không cần gì? Đừng giả thanh cao nữa, Ôn Tự.” Giọng điệu cô dứt khoát khiến anh ta chẳng giữ nổi bình tĩnh, “Trước khi cưới em đã cho tôi hết những gì em có. Hai năm sau kết hôn, em không đi làm một ngày nào, hoàn toàn sống dựa vào tôi. Giờ ly hôn rồi, không còn cuộc sống sung sướng như bây giờ, em chịu nổi không?”
Ôn Tự bật cười
“Vậy anh thử nghĩ lại xem, hai năm nay anh dùng cái gì để nuôi tôi?”
Là mấy đồng tiền chuyển khoản hàng tháng? Hay vài món quà vặt thỉnh thoảng mới có?
Còn đống trang sức cô từng trân quý, có khi cũng là đồ Thẩm Tri Ý không thèm lấy.
Cũng may, cô chưa hoàn toàn đánh mất bản thân, thỉnh thoảng vẫn nhận vài công việc, tích góp được chút tiền.
Không muốn lãng phí thêm lời nào, Ôn Tự cầm bút ký dứt khoát. Ký xong, cô đẩy bản thỏa thuận về phía anh
“Anh tranh thủ đi, trên lầu còn có người đang đợi.”
Tạ Lâm Châu nghe xong, cố ý kích cô
“Ghen à? Kỹ thuật của cô ấy hơn em nhiều, dù có thai cũng biết cách làm tôi sung sướng.”
Nhưng Ôn Tự sớm đã buồn nôn từ trước, lúc này chẳng buồn dao động “Vậy thì chúc mừng anh, nhặt được của quý.”
Tạ Lâm Châu siết chặt nắm đấm.
Sắc mặt lạnh băng, cũng cúi đầu ký tên.
Chiếc bút gần như bị anh ta đập mạnh xuống bàn
“Ôn Tự, sau này đừng có hối hận mà đến khóc lóc cầu xin tôi quay lại.” Ôn Tự nhìn bản thỏa thuận mỏng dính kia.
Tựa như cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, cả người nhẹ hẫng.
Cô nhìn Tạ Lâm Châu, bao nhiêu dịu dàng và yêu thương trước đây, thoáng chốc như một giấc mộng.
“Anh yên tâm, tuyệt đối không có chuyện đó.”
Giọng nói không hề có sát khí, lại như một lưỡi dao mềm, khiến lòng người nhói buốt.
Tạ Lâm Châu đột nhiên đứng bật dậy khi thấy cô chuẩn bị rời đi, vô thức kéo tay cô lại
“Ôn Tự ”
Anh ta định nói gì đó, nhưng đúng lúc này lại nhìn thấy dấu răng ám muội trên cổ cô, sắc mặt lập tức thay đổi, tức giận gào lên
“Đây là gì? Em ngủ với thằng khác rồi?”
Ôn Tự giật tay về, lạnh nhạt nói
“Anh từng trải như thế rồi, mà vẫn hỏi ra mấy câu ngu xuẩn vậy à.” Lời nói ấy khiến ánh mắt Tạ Lâm Châu lập tức đỏ rực.
Anh ta thô bạo kéo cô vào lòng, bóp lấy cằm cô
“Là ai? Em và hắn bắt đầu từ khi nào?”
Ôn Tự cực kỳ chán ghét, vùng vẫy
“Chuyện riêng của tôi, không có nghĩa vụ báo cáo cho anh. Bỏ tôi ra ”
Tạ Lâm Châu cười lạnh
“Hừ. Bảo sao ly hôn dứt khoát vậy. Hóa ra là đã nếm thử mùi vị đàn ông khác rồi.”
Lý trí của anh ta bị lửa giận thiêu rụi, giơ tay xé rách áo cô
“Em thiếu thốn đến vậy sao không nói sớm? Tôi cũng có thể cho em ”
Ôn Tự hoàn toàn không chịu đựng nổi nữa, giáng cho anh ta một cái tát thật mạnh.
Tạ Lâm Châu chưa từng bị phụ nữ đánh như thế, phản ứng của anh ta càng dữ dội hơn.